TẬP THIỀN CHẠY BỘ


 

Chạy bộ dĩ nhiên là tốt cho sức khỏe. Nhưng chạy bộ cho phù hợp với lời khuyên của bác sĩ sẽ tốt nhiều thêm cho sức khỏe   — hơn là khi chạy chỉ là chạy. Và khi chạy cho phù hợp với thiền chánh niệm sẽ còn tốt thêm cả trăm đường…

Thực ra không có gì mới, vì ngày xưa  các thiền sư đã dạy rằng tập thiền là cả đi đứng nằm ngồi. Tuy nhiên, phần lớn nhà chùa ưa nói về thiền ngồi và thiền đi bộ… Không mấy khi, và không mấy ai nói về thiền chạy bộ. Hiển nhiên, chạy phải cần nhiều phương tiện hơn, như giày, vớ, áo lạnh, và đường chạy an toàn.

Trước tiên, với y khoa, hễ chạy là tốt, vì chạy là một dạng thể dục có lợi. Tác giả Daniel Pendick viết trên tạp chí Harvard Health Publications ngày 30/7/2014 rằng một cuộc nghiên cứu phổ biến trước đó một tuần trên tạp chí Journal of the American College of Cardiology  cho thấy rằng ngay cả chạy mức độ chậm (low-intensity running) từ 5 tới 10 phút mỗi ngày cũng đủ để tăng tuổi thọ nhiều năm, so với không chạy chút nào.

Đối với Đại sư Tây Tạng Sakyong Mipham Rinpoche, chạy nhất định phải là thiền, bởi vì không nên thuần chạy là chạy. Đó là lý do Đại sư soạn ra tác phẩm “Running with the Mind of Meditation” (Chạy Bộ Với Tâm Thiền). Thầy còn làm một bản ghi âm hướng dẫn, đọc khoảng  15 phút để những người chạy bộ nghe và giữ đúng hướng dẫn, gọi là vừa chạy, vừa thư giãn, vừa chánh niệm chú tâm vào giây phút hiện tiền xuyên qua hòa hợp đồng bộ tâm và thân.

Tạp chí Chatelaine Magazine trong một bài viết ngày 30/10/2012, ghi lại cuộc phỏng vấn Đại sư Sakyong Mipham Rinpoche về chạy bộ trong chánh niệmĐại sư cũng là một lực sĩ chạy đã hoàn tất 9 cuộc thi trường lực (marathon: cuộc thi chạy đường xa, độ dài chính thức mỗi cuộc thi là 42.195 kilometres).

Đại sư nói rằng ban đầu chỉ nghĩ là chạy để giữ sức khỏe, nhưng dần dà chạy trở thành niềm  vui lớn và là cuộc thư giãn – một cách để nối kết thân, tâm và thiên nhiên chung quanh cùng một lúc.

Đại sư kể rằng  đại sư tập thiền từ thời rất nhỏ, nên đã thấy việc luyện tâm xuyên qua thiền tập cũng  đưa ra những phẩm chất hệt như, nếu không phải thâm sâu hơn, như luyện thân xuyên qua thể dục.

Đại sư nói, “Tôi thấy liên hệ giữa chạy bộ và thiền tập là một khám phá tự nhiên. Xuyên qua thiền tập, chúng tôi học giữ chánh niệm trong mọi hoạt động đời thường – dù là chạy bộ, đi bộ, hay ngay cả khi gặp gỡ bạn hữu và gia đình. Trong một vài ý nghĩa, chúng ta luôn luôn thiền tập trên một chuyện gì đấy. Bạn có thể thiền tập về chuyện bạn muốn ăn món gì cho bữa trưa, hay về cuộc nói chuyện điện thoại bạn trải qua trước đó trong ngày. Và trong sách của tôi, ‘Running with the Mind of Meditation’, tôi đề nghị rằng bạn nên biến tất cả mọi chuyển động như một thiền tập.”

Đại sư nói rằng tác phẩm của nhà sư giúp chuyển sự tập trung chỉ nơi hơi thở sang hiện diện tỉnh thức trên mọi hoạt động trong ngày. Nghĩa là tỉnh thức về mọi chuyển động của toàn thân.

Đại sư nói, ngay cả khi chạy bộ trong tâm thiền chỉ 15 phút, cũng sẽ khám phá ra niềm vui đồng bộ hòa hợp thân và tâm.

Nhà văn Hoa Kỳ Amy Chavez, người đã ở Nhật Bản trong hai thập niên, trong bài viết “The influence of sports on meditation” (Ảnh hưởng thể thao trên thiền tập) trên nhật báo The Japan Times ngày 19/7/2013 kể rằng Thiền chạy  bộ là một tự nhiên.

Bà đã quan sát rằng các nhà sư phái Tendai-shu (Thiên Thai Tông) trên Núi Hiei ở Kyoto thường tập Thiền đi bộ, gọi trong tiếng Nhật là jogyozanmai. Và đó là một chuyện tự nhiên, vì khi đã có Thiền đi bộ, tất nhiên sẽ có Thiền chạy bộ.

Nhà văn này thấy rằng người ta chạy vì nhiều lý do, nhưng một trong các lý do là để “nhẹ đầu.” Như là chạy sau khi rời sở làm, hay khi gặp căng thẳng trong đời, hay khi đi trong gió và cần chạy cho ấm người.

Bà viết rằng hành động chạy rất gần với thiền tập, vì “trong thiền tập chân thực, hành giả trên nguyên tắc là làm cho tâm rỗng rang, xa lìa mọi tưởng nhớ và chiêm nghiệm” (In true meditation one is supposed to empty the mind of any reflections and contemplations.) Có lẽ, nhà văn này định nghĩa như thế là viết theo Thiền Nhật Bản.

Nhà văn này nói rằng có rất nhiều tương tự giữa thiền tập và chạy bộ. Thiền tập là một phương pháp để tâm lặng lẽ. Và chạy bộ cũng thế.

Khi chạy bộ, người chạy phải chánh niệm, phải cực kỳ tỉnh thức. Phải chú ý vào hơi thở, phải chú ý xem chạy lên dốc hay xuống dốc, phải xem có cần tới lúc cho nghỉ chân chưa.

Dù vậy, vẫn có những dị biệt giữa thiền tập và chạy bộ. Và bất kỳ ai cũng từng kinh nghiệm về các dị biệt này.

Trước tiên, ngồi thiền an toàn hơn. Bởi vì thống kê cho biết 80% những người chạy bộ sẽ bị thương một lúc nào đó trong cuộc đời chạy bộ của họ. Hoặc đau mắt cá chân, hoặc trẹo gân, hoặc tai nạn trượt chân, hoặc gặp nạn xe cộ…

Nhưng ngồi thiền, hễ đau chân hay mỏi lưng thì cứ việc duỗi chân ra, hay ngả lưng nằm. Bạn hãy an tâm, vì sách Thanh Tịnh Đạo cũng viết rằng có những căn cơ thích nghi với nằm thiền, tuy rằng lời khuyên là hãy luôn luôn giữ tâm lặng lẽ tỉnh thức trong mọi thời. Với Bắc Tông, Thiền không chỉ giữ tâm tỉnh thức lặng lẽ, mà còn phải là cái nhìn vào hiện thể rỗng rang vô tướng của tất cả các pháp.

Dị biệt nữa: nếu bạn đang ngồi thiền, hơi thở sẽ ngày càng vi tế hơn; nếu bạn chạy bộ, hơi thở sẽ ngày càng nặng nề hơn. Vì có ai chạy mà không mệt, và có ai khi thân thể mệt nhọc mà hơi thở không nặng nề hơn?

Nếu bạn đang ngồi thiền, không thể nào có chuyện toát mồ hôi được. Nhưng khi chạy bộ, dù chạy trong thiền tâm hay không, mồ hôi sẽ ngấm ướt áo. Làm sao bây giờ.  Khi bạn ngồi thiền, bạn có thể nhắm mắt lại, khi thấy mỏi mắt. Nhưng khi chạy bộ, dù là chạy thiền, hễ nhắm mắt là có chuyện tức khắc. Bởi vậy, Thiền chạy bộ đòi hỏi bạn cảnh giác nhiều vô cùng tận. Như thế, có phải Thiền chạy bộ sẽ thích nghi cho các chiến binh nơi các chiến trường biên giới, vì là nơi cần nhiều cảnh giác cao độ? Ứng dụng của Thiền là nhiều vô cùng tận. Nhưng hãy nhìn về hành động chạy, cũng hệt như hành động ăn, như một pháp từ lâu đã thịnh hành là “ăn trong chánh niệm” (mindful eating) – một phương pháp được Thầy Nhất Hạnh ưa nói tới.

Thực ra, nếu chúng ta nhớ tới bài học chạy bộ từ thầy giáo môn thể dục thể thao thời trung học, sẽ thấy lời khuyên cũng gần với thiền tập. Nhưng cũng khác, dĩ nhiên, vì khi chạy bộ cần ưu tiên an toàn, nhất là khi chạy trong hàng nhiều người, hay khi chạy thi với học sinh khác. Khác xa nhất là tốc độ: vì ngồi thiền làm gì có tốc độ.

Khi chạy, lời khuyên của thầy hướng dẫn là, cần thở sâu, hít hơi từ mũi và thở ra bằng miệng, nên đều theo bước chạy. Khi cánh tay này đánh ra trước, cánh tay kia lùi ra sau, trong khi 2 bàn tay thư giãn, đừng nắm chặt. Giày, vớ phải thoải mái. Bàn chân phải được cảm nhận khi chạy, trong khi mắt nhìn tầm gần và tầm xa, để khỏi vấp té. Nếu đang Thiền chạy bộ thì nhớ là đừng tranh thắng, nên tự tìm tốc độ và nhịp độ riêng, để tâm thư giãn, đừng gắng sức quá độ.

Và vì là Thiền chạy bộ, nên quan sát tâm mình trong cả ba thời: trước khi chạy, trong khi chạy, và sau khi chạy.

Thí dụ, trước khi chạy, trong lòng còn băn khoăn, lo lắng vì việc mới làm xong ở sở còn vương vất trong đầu.

Trong khi chạy, hãy nhìn xem tâm chuyển biến, khi quăng bỏ hết mọi thứ ở cõi này theo bước chạy.

Khi mệt, ngừng chạy, hãy nhìn xem tâm có an lạc chăng, có phải đã là “tất cả chuyển động toàn thân đã đồng bộ một thể với tâm thiền định hay chưa”?

Hãy nhớ rằng, tu một phút là an lạc một phút. Do vậy hễ chạy 15 phút là sẽ thấy an lạc 15 phút, nghĩa là đúng rồi vậy. Và sẽ nhìn thấy vô số bệnh biến mất, kể cả bệnh tâm và bệnh thân…

 

Tác giả: Nguyên Giác

Tham khảo bài viết tại đây:

https://thuvienhoasen.org/p36a26579/tap-thien-chay-bo

Những câu chuyện về chạy bộ, vươn lên bằng nghị lực.


Những câu chuyện sẽ khiến bạn muốn chạy thể dục ngay và luôn

 

Bạn đang chán nản vì mình béo lên hay muốn chạy bộ nhưng không có động lực? Vậy thì 6 câu chuyện sau sẽ khiến bạn thay đổi suy nghĩ đấy!

 

1. Chạy để chiến thắng chính bản thân
Ryan Fann là một chàng trai tật nguyền, cậu bị mất một chân trái do gặp tại nạn khi còn nhỏ. Hồi đó, Ryan rất mê bóng đá nhưng vì phải di chuyển bằng một chân giả nên cậu bé phải luôn phải mang theo các tệp băng để dùng khi vấp ngã và bị thương.
Ryan Fann, vận động viên mặc áo số 1, người đoạt huy chương đồng trong môn điền kinh tại Thế vận hội Paralympic 2004 là nhà sáng lập ra công ty Amputee Blade Runners.
Tuy nhiên, nhờ luôn cố gắng vươn lên mà chàng trai tật nguyền ngày nào đã tự mình thành lập nên một công ty sản xuất chân tay giả Amputee Blade Runners của riêng mình.
Đặc biệt hơn, sau nhiều năm chăm chỉ luyện tập, chàng trai phi thường này còn đoạt huy chương đồng trong môn điền kinh tại Thế vận hội Paralympic (thế vận hội dành cho người khuyết tật) vào năm 2004 và trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều người khuyết tật trên khắp thế giới.
2. Giảm gần 300kg nhờ chạy bộ
Bạn đang chán nản vì mình luôn bị tăng cân? Vậy thì Brian Flemming, người đàn ông giảm thành công 283kg nhờ chạy bộ hẳn sẽ mang lại cho bạn thêm động lực để trở nên thon gọn hơn.
Brian Flemming, người đàn ông giảm thành công 283kg nhờ… chạy bộ.
Brian thừa nhận rằng trước đó anh nghiện bia và tiêu thụ khoảng 7000 calo/ngày, thậm chí đã nghỉ học đại học và chỉ ở nhà chơi game. Tuy nhiên, hai năm sau, anh đã quyết định thay đổi, Brian chạy bộ khoảng 32 – 48 km/1 tuần và việc này đã giúp ảnh giảm tới gần 300kg. Anh lấy lại sự tự tin và làm công việc anh mơ ước. Brian chia sẻ: “việc sống vui vẻ và khỏe mạnh mang lại cho tôi sự lạc quan”.
3. Ung thư não giai đoạn cuối, vẫn chạy marathon gây quỹ
Anh Iram Leon được chận đoán bị ung thư não giai đoạn cuối vào tháng 11 năm 2010. Anh có một cô con gái 6 tuổi là Kiana, cô bé cũng đã cùng cha tham gia cuộc thi chạy.
Anh Iram Leon được chận đoán bị ung thư não giai đoạn cuối nhưng vẫn quyết định tham gia chạy marathon.
Vì không muốn lãng phí bất kỳ thời gian nào còn sống trên đời, Leon luôn muốn làm việc gì có ý nghĩa trước khi phải rời khỏi trần gian. Và anh quyết định cùng con gái tham gia cuộc thi chạy bộ để gây quỹ cho trường của con.
Anh Leon và con gái đã về đích với thành tích là 3 tiếng 7 phút 35 giây và trở thành người chiến thắng trong cuộc thi chạy marathon này. Leon chia sẻ: “Rồi căn bệnh ung thư cũng sẽ xóa  hết những ký ức trong đầu tôi, nhưng tôi vẫn hy vọng rằng ký ức đẹp đẽ ấy có thể ở lại bên tôi đến hơi thở cuối cùng. Và tôi mong rằng đứa con gái bé bỏng của tôi sẽ nhớ mãi những khoảnh khắc đó”.
4. Vận động viên chạy marathon… 4 tuổi
Nếu kể chuyện một đứa trẻ chạy marathon chắc chẳng ai tin. Thế nhưng câu bé 4 tuổi Budhia Awooga Singh đã tham gia cuộc thi chạy marathon dài hơn 64km, bắt đầu từ  Bhubaneswar đến Puri, Ấn Độ và trở thành vận động viện chạy marathon trẻ tuổi nhất hành tinh.
Budhia Awooga Singh là vận động viện chạy marathon trẻ tuổi nhất hành tinh.
Cậu bé nay đã 14 tuổi và hiện vừa tham gia bộ phim “Duranto” dựa trên câu chuyện có thật về chính cậu, Budhia Singh. Nếu 1 đứa trẻ con 4 tuổi còn có thể chạy được thì tại sao bạn không thử?
5. Chạy bộ trong 3 năm 
Anh Garry, 25 tuổi, sống ở Oxford, Mỹ là người đã chạy bộ trong 3 năm mà không dùng bất kỳ phương tiện nào thay thế.
chay-bo
Một cảnh trong phim Forrest Gump là động lực khiến Garry chạy bộ trong suốt ba năm.
Anh chia sẻ: “Tôi đã từng phải chịu đựng một khoảng thời gian hết sức mệt mỏi với công việc và cả những giày vò trong mối quan hệ 18 tháng với bạn gái. Một ngày chủ nhật, tôi vô tình xem phim Forrest Gump trên TV và bỗng nhiên nảy ý định chạy bộ mà không có lý do nào cả. Những ngày sau đó, tôi thực sự thích chạy bộ. Việc này khiến đầu óc tôi thoải mái hơn, khỏe khoắn hơn và thực sự quý trọng cuộc sống của mình hơn. Có người nói người ta chạy để quên đi những vấn đề mà họ đang gặp phải nhưng thực ra đây là cách tôi đối mặt với những vấn đề của mình”.
6. Đứt dây chằng vẫn cố gắng chạy về đích
Derek Redmond là một vận động viên người Anh. Trong sự nghiệp của mình, Redmond đã từng phá kỉ lục chạy 400m của Anh. Tuy nhiên, trong kỳ Olympics năm 1992, mặc dù đã được lọt vào bán kết nhưng anh bị đứt dây chằng ngay trên vòng chạy cuối cùng khiến Redmon gục xuống trong đau đớn khi chỉ còn cách đích 250m.
chay-bo
Hình ảnh Redmon chịu đau đớn để về đích với sự dìu dắt của cha.
Nhưng sự việc không dừng lại ở đó, Redmon đã quyết không bỏ cuộc, nén cơn đau đứng dậy và tiếp tục nhảy lò cò trên đường đua. Cha của anh thấy con như vậy đã chạy từ hàng ghế khán giả xuống sân để dìu anh một đoạn, sau đó để anh tự bước những bước những bước cuối cùng về đích. Nỗ lực của Redmon khiến tất khán giả có mặt tại sân vận động hôm đó nể phục và đây trở thành sự kiện đáng nhớ nhất trong lịch sử Olympic quốc tế.
Bố của Redmon chia sẻ: “Tôi là người cha hạnh phúc nhất thế giới, tôi cảm thấy tự hào hơn lúc nào hết khi con trai tôi có thể đứng dậy và đi những bước sau cùng đó. Nó đã phải lấy rất nhiều can đảm đế vượt qua đau đớn và có thể về đích như thế”.
Nguyễn Ly, Theo Trí Thức Trẻ
Nguồn: Metro

MARATHON


Khơi lại lịch sử cuộc chạy marathon đầu tiên

Thời điểm diễn ra cuộc chạy marathon đầu tiên trên thế giới vào 2500 năm trước, khi mà người tham gia duy nhất đã gục xuống và chết ngay khi vừa chạm đích, mới được một nhóm chuyên gia thiên văn học xác định lại.

marathon1-1348604602_480x0.jpgTheo truyền thuyết Hy Lạp, cuộc chạy bộ đường dài đầu tiên là của một chiến binh Athen, người đã vượt quãng đường dài 42 km để cảnh báo về một cuộc tấn công của binh sĩ Ba Tư.

Trước đây, các lịch sử gia cho rằng cuộc chạy bộ đó diễn ra vào ngày 12/9, dựa trên những tư liệu cổ về mặt trăng. Họ xác định ngày tháng dựa vào lịch Athen, bắt đầu vào ngày trăng non đầu tiên sau hạ chí.

Nhưng nhóm chuyên gia đến từ Đại học Texas ở San Marcos tuyên bố kết luận đó là sai lầm. Họ đã tính toán lại ngày tháng dựa trên lịch của người Spartơ, bắt đầu vào ngày trăng non đầu tiên sau thu phân, và tìm ra hôm đó là ngày 12/8. Nếu đúng như vậy, chiến binh báo tin đó đã phải chịu cái nóng 39 độ C, chứ không phải 28 độ C vào tháng 9. Và chính cái nắng gay gắt đã giết chết anh ta, cả nhóm kết luận.

“Có vẻ hợp lý khi một người đã chạy hết sức mình nhằm cứu giúp những người anh em đã ngã bổ nhào và tắt thở khi vừa đến nơi”, Russell Doescher tại Viện vật lý phát biểu.

Câu chuyện về cuộc chạy marathon lịch sử bắt đầu vào năm 490 trước Công nguyên, khi hoàng đế Ba Tư gửi một đội quân gồm 25.000 binh sĩ đến trừng phạt Athen vì tội bạo loạn. Đội quân đổ bộ lên thị trấn Marathon ven biển, cách Athen 42 km, nơi được canh giữ bởi 10.000 binh lính.

Thua kém về số lượng chiến binh, nên đội quân Athen lúc đó đã cử một người chạy chuyên nghiệp tên là Pheidippides tới Sparta để xin viện trợ. Anh đã thực hiện một chuyến đi dài 240 km chỉ trong một ngày, để khi đến nơi mới phát hiện ra rằng một lễ hội tôn giáo đã ngăn cấm người Sparta đánh nhau cho đến ngày trăng tròn vào 6 ngày sau.

Binh lính Athen đã đơn độc chống lại đội quân Ba Tư tại Marathon và giành chiến thắng. Nhưng một nhóm quân của Ba Tư đã dong thuyền tới tới Athen vì vậy đội quân quả cảm lại vội vàng cử một người trở lại Athen để cảnh báo về cuộc tấn công, và lần này không biết vì lý do gì vẫn là Pheidippides. Người đưa tin đã chạy quãng đường 42 km không ngừng nghỉ và gục chết ngay khi vừa báo tin.

Điều này đã gợi lên một số nghi ngờ ở những vận động viên chạy chuyên nghiệp. “Câu chuyện rõ ràng là không hợp lý. Làm sao có thể như thế khi thực tế hàng nghìn vận động viên marathon ngày nay vẫn chạy đua với nhau hàng tuần mà không gặp rủi ro nào, trong khi một kẻ chạy bộ chuyên nghiệp lại không những gục ngã mà còn đột tử”, Jim Fixx viết trong cuốn sách về môn chạy vào năm 1978.

Nhưng ngày tháng mới do nhóm chuyên gia tại Đại học Texas đưa ra có thể đã mang tới một lý giải hợp lý. Pheidippides đã chết vì cái nóng gay gắt của mùa hè.

Những vận động viên ngày nay sẽ lặp lại sự kiện marathon lịch sử tại Thế vận hội Olympic 2004 diễn ra ở Hy Lạp trong tháng tới. Để tránh số phận tương tự với ông tổ marathon, những người tham gia sẽ xuất phát từ 6 giờ chiều và chạy dưới ánh sáng mát dịu của trăng rằm.

Minh Thi (theo Newscientist)- Vnexpress.net

————-

LỊCH SỬ HCMC RUN – THE CITY MARATHON

1992
Cuộc thi Marathon quốc tế đầu tiên của Việt Nam mang tên Ho Chi Minh City International Marathon ra đời. Đây là sự kiện thể thao đầu tiên và là bước chuyển mình bất ngờ của Việt Nam từ sau ngày giải phóng 1975 và bắt đầu mở cửa chào đón khách du lịch từ năm 1987.

HCMC Marathon đầu tiên được tổ chức vào tháng 2 năm 1992 với sự tham gia của gần 250 vận động viên đến từ 26 quốc gia. Vào thời điểm đó, người dân Việt Nam vẫn còn rất mờ hồ về định nghĩa “Marathon”. Trong số các vận động viên tham gia, có 92 vận động viên Việt Nam và chỉ 8 người trong số họ là đã từng chạy trong các cuộc Marathon. Hàng ngàn người dân đã đứng dọc đại lộ Lê Duẫn lúc bấy giờ để chào đón các vận động viên về đích.

1996
HCMC Marathon được tổ chức 2 năm 1 lần vào thời gian đó. Với nhiều lý do khách quan, giải chạy chỉ được tổ chức lần thứ 3 cũng là lần cuối cùng vào năm 1996. Đây là một điều đáng tiếc cho phong trào thể thao lúc bấy giờ.

2013
Giải việt dã HCMC Run ra đời đã tạo tiền đề cho sự trở lại mạnh mẽ của phong trào thể dục thể thao thành phố Hồ Chí Minh, đặc biệt là chạy bộ. Sau ba năm tổ chức, giải chạy đã thu hút được đông đảo người dân tham gia, đồng thời thu hút được nhiều vận động viên quốc tế đến Việt Nam.

2017
HCMC Run sẽ được đổi tên tên chính thức thành HCMC Marathon. Sau 25 năm, sự kiện mang tính chất lịch sử HCMC Marathon một lần nữa sẽ trở thành niềm tự hào lớn của mỗi người dân thành phố. Đây là một mốc quan trọng trong phong trào chạy bộ của thành phố Hồ Chí Minh nói riêng và Việt Nam nói chung.

HCMC Marathon sẽ được tổ chức hằng năm ở 4 cự ly: Marathon-42km, half marathon-21km, 10km và 5km.

Nếu 25 năm trước, hầu hết các vận động viên tham gia là các cựu chiến binh Mỹ và Việt Nam, thì 25 năm sau sự kiện mong chờ và chào đón những người trẻ – người chủ tương lai.

Liên Đoàn Điền Kinh Thành Phố Hồ Chí Minh và Công ty Pulse Active hy vọng giải chạy sẽ trở lại thường niên và là niềm tự hào của của mỗi người dân. Đồng thời, thông qua cuộc thi sẽ thu hút được nhiều các vận động viên quốc tế đến Tp.HCM hơn.

Nếu bạn là một công dân của thành phố, hãy bước ra ngoài, chạy và trải nghiệm thành phố xinh đẹp của chúng ta đang thay đổi từng ngày.

Xem thêm thông tin về cuộc thi Ho Chi Minh City International Marathon đầu tiên trên các báo quốc tế:

——–

Độc cước đại võ sư 6 lần tham gia marathon quốc tế

Bị mất một chân vào năm 21 tuổi nhưng bằng nghị lực phi thường và niềm đam mê võ thuật mãnh liệt, ông đã vượt qua số phận, trở thành đại võ sư 18/18 của Liên đoàn thế giới võ cổ truyền Việt Nam.

Không những vậy, ông còn là người khuyết tật tham gia cuộc thi chạy marathon quốc tế (từ năm 1992 – 2002) đầu tiên ở Việt Nam trước sự kinh ngạc và ngưỡng mộ của báo chí trong nước và quốc tế.

Bi kịch trở thành võ sỹ một chân

Vị võ sư mà chúng tôi nói đến chính là võ sư Tạ Anh Dũng (SN 1961, ngụ Q.8, TP.HCM). Hẹn chúng tôi vào một ngày cuối tháng Bảy, võ sư vẫn một mình vác theo bao đạo cụ đến khu vực công viên Tao Đàn (Q.1, TP.HCM) để dạy võ.

Dù chỉ còn một chân, vừa đi vừa giữ thăng bằng nhưng ông vẫn toát lên khí thế vững vàng, mạnh mẽ của một người theo võ học. Giới võ lâm nói rằng, võ sư một chân Tạ Anh Dũng là con nhà nòi về võ thuật.

Ông là con của võ sỹ Tạ Ánh Đăng (biệt hiệu là Ánh Sáng), người từng tham gia thượng đài đấu võ nổi danh khu Chợ Cầu Muối (TP.HCM) thời Pháp thuộc. Thấy cha tập võ, cậu bé Dũng cũng bắt chước tập theo. Khi mới lên 4 tuổi, ông đã được cha dạy đứng tấn, đi quyền, tập những bài võ cơ bản của võ cổ truyền. Bước vào những năm tiểu học, trong trường có mở lớp dạy võ Takewondo, ông lại hào hứng đăng ký theo học. Tình yêu đối với bộ môn võ cổ truyền được nhen nhóm, lớn dần theo thời gian.

Độc cước đại võ sư 6 lần tham gia marathon quốc tế - Ảnh 1

Võ sư Tạ Anh Dũng

“Hồi ấy, ngày nào tôi cũng xem cha tập quyền luyện đao pháp. Tôi rất ngưỡng mộ ông về võ thuật. Ông đi quyền rất đẹp. Thấy vậy tôi cũng bắt chước tập theo cho vui chứ cũng chẳng nghĩ sẽ gắn bó với nó cho đến tận bây giờ. Có lẽ nghiệp võ thuật đã chọn tôi. Đây là con đường rất nghiệt ngã”, võ sư Tạ Anh Dũng chia sẻ.

Với mong muốn tìm tòi học hỏi thêm các thế võ của môn phái khác để tìm ra ưu, khuyết điểm cũng như cách hóa giải, khi lên trung học, ông lại học thêm Aikido (Nhật Bản) và võ Thiếu Lâm (Trung Quốc). Mỗi môn võ lại dạy thêm cho ông một kỹ năng riêng. Càng tập luyện ông càng mê. Vì thế, phần nhiều thời gian ông đều dành cho võ thuật.

Thế nhưng, một biến cố lớn đã xảy ra, năm 21 tuổi, khi tài năng và niềm đam mê võ thuật nở rộ nhất, ông gặp tai nạn trên sông trong một chuyến chở củi thuê về rừng Sác (huyện Cần Giờ, TP.HCM). Được đưa vào viện trong tình trạng hôn mê, đến khi tỉnh dậy, ông bàng hoàng nhận ra mình chỉ còn một chân. Chân trái bị hoại tử xương phải cắt bỏ tới trên đầu gối.

“Lúc đó, tôi sốc lắm bởi tôi vốn là người năng động, vậy mà giờ phải nằm liệt. Rồi tôi nghĩ, mình chỉ còn một chân, làm sao có thể tập võ được nữa. Hiện thực trước mắt khiến tôi rất đau lòng và muốn buông xuôi tất cả,…”, vị võ sư tâm sự.

Trong lúc tinh thần còn đang tuyệt vọng thì chuyện xảy ra trước mắt càng khiến ông cảm thấy tương lai mờ mịt. Ông kể: “Lúc nằm trong giường bệnh, kế bên giường bệnh tôi có một cô cũng nằm điều trị. Nhưng sau đó, cô ấy buồn, tuyệt vọng quá mà bỏ trốn về nhà tự tử. Ngày hôm sau, cũng có một anh khác trong phòng bệnh nhảy từ trên lầu của bệnh viện xuống. Chứng kiến những cảnh tượng đó tôi bị sốc lắm. Rất may khi đó, ngoài sự an ủi của gia đình, bạn bè đã giúp tôi có thêm nghi lực sống. Rồi tôi nghĩ, đời người sống chỉ có một lần nhưng không may mình gặp vận xui, đành chấp nhận chứ chẳng biết làm thế nào. Vì, giờ mình có buồn, có khổ, cái chân mình cũng không mọc lại. Cho nên, tôi đã quyết tâm sống khác, không thể để tuổi trẻ, đời người trôi qua một cách vô ích vậy”.

Đừng bao giờ nghĩ mình là người tàn tật

Chính từ những quyết tâm, những cố gắng không ngơi nghỉ của mình nên sau khi nằm viện được hai tháng, ông bắt đầu tập đi xe đạp, rồi tập bơi, đẩy tạ, đánh bóng bàn,…

Ông bảo: “Nằm trên giường, tôi cũng tập, ăn, ngủ cũng tập,… bởi tôi đã hứa với bản thân cần cố gắng, nỗ lực hơn nữa. Vì thế, những lúc mọi người nghỉ ngơi thì tôi vẫn tiếp tục tập, tập cho tới khi mệt lử người mới dừng lại”.

Nói là vậy nhưng khi làm được mới khó. Việc đi đứng bằng một chân đã khó rồi, huống hồ, đây còn tập võ, đứng tấn, đứng trụ, rồi xoay người tập các động tác tay,… khó khăn hơn gấp bội. Mặc dù vậy, ông vẫn cố gắng vượt qua, không từ bỏ ý định theo đuổi nghiệp võ.

Rồi ông kể: “Thời gian đầu chưa tìm lại được cảm giác thăng bằng, tôi tập đi mà ngã lên ngã xuống. Có lần đứng lên ghế thắp nhang trên bàn thờ, cứ nghĩ còn bình thường nên tôi đã bước hụt và bị ngã. Lúc đó, cái cảm giác mình là kẻ thất bại, kẻ thua cuộc lại trỗi dậy. Nhưng nó chỉ chợt thoáng qua thôi rồi lại vụt tắt. Sáng luyện tập, đêm về nằm vắt trán ngẫm nghĩ tìm ra sự cân bằng cơ thể rồi tự điều chỉnh dần. Thế rồi, sau nhiều lần ngã xuống, đứng lên, tôi đã tự mình học tập và thích nghi dần với thế thăng bằng,…”.

Chính vì những nghị lực phi thường của mình cộng với sự cố gắng không bao giờ mệt mỏi, chàng trai Tạ Anh Dũng một chân ngày nào đã khiến trái tim của thầy Đặng Văn Anh (võ sư, có biệt danh là Kim Kê hay Phi Vân Nhạn, người sáng lập môn phái Kim Kê vào năm 1955 – PV) xúc động.

“Ban đầu, khi tôi tìm đến môn phái của thầy học, thầy đã rất ái ngại với thể trạng của tôi. Tuy nhiên, trước nghị lực và quyết tâm với niềm đam mê võ học, thầy Nhạn đã không ngần ngại nhận tôi làm đệ tử,…”, võ sư Tạ Anh Dũng chia sẻ.

Trong quá trình học võ, việc luyện tập đối với người một chân chẳng hề dễ dàng. Vì thế, ông phải tìm cách biến cái khiếm khuyết ở chân thành lợi thế, dẫn dụ đối phương rồi sáng tạo những đòn thế hóa giải phù hợp. Ngoài ra, vị võ sư còn sáng tạo ra các bài võ cho riêng mình như bài nạng chống dao găm, bài gậy, bài côn nhị khúc, côn tam khúc,… vừa để phòng thân và dạy lại cho những người khuyết tật.

Đối với võ sư Tạ Anh Dũng, việc dạy cũng như học võ còn thể hiện niềm tự tôn dân tộc. Ông luôn tự nhủ rằng phải làm sao để người nước ngoài nhìn vào và cảm phục, yêu quý con người Việt Nam.

Rồi ông kể: “Khi tập một mình là cố gắng 10 còn đứng giữa kiều bào, du khách quốc tế là phải tập lên 20, 30,… Bởi, đây không còn biểu diễn, tập luyện cho mình nữa mà đại diện cho cả một thế hệ võ thuật của một quốc gia nên cần phải cố gắng hơn gấp bội. Cho nên, trong những năm tham gia cuộc chạy marathon quốc tế, được tổ chức tại TP.HCM (từ năm 1992 đến 2002), tôi đã làm cho cả thế giới kinh ngạc khi chạy marathon một chân. Ngày ấy, tôi chạy đến đâu, du khách nước ngoài chụp hình đến đó. Họ không nghĩ một ông cụt chân lại có thể chạy được và về đích như vậy”.

“Thực sự, lúc đó, tôi đau cứng cả người, có những lúc đôi chân mình như muốn khụy xuống thế nhưng trong đầu tôi nghĩ mình không thể làm vậy, vì đó không chỉ là thể hiện tinh thần của bản thân mà còn là của cả dân tộc Việt Nam”, võ sư bày tỏ.

Thời gian qua, ông đã dạy võ cho nhiều lứa học trò. Trong đó, một số môn đệ của ông đã đoạt được những huy chương Vàng giải trẻ võ cổ truyền toàn thành phố, giải vô địch pencak silat TP.HCM, các giải trong nước lẫn quốc tế.

Chính vì cái tài và đức của ông nên rất nhiều bạn trẻ đam mê võ thuật đã theo ông học. Hiện tại, lớp dạy võ của ông có trên 40 môn sinh. Ngoài dạy ở trường, ông còn đi dạy kèm bóng bàn, dạy võ tại nhà cho nhiều con em có nhu cầu.

Niềm đam mê dẫn dắt con người bước qua chông gai

Khi được hỏi về bí quyết giúp ông có thể chinh phục được võ thuật, võ sư Tạ Anh Dũng chia sẻ: “Tạo hóa công bằng khi cho mình cái này sẽ lấy đi cái khác. Chính vì thế, điều căn bản tạo nên thành công chính là quyết tâm của con người. Cho nên, dù con người có khuyết tật hay không, nếu kiên trì, cố gắng, nhất định sẽ làm được. Tiềm năng và khả năng của con người là vô tận. Nếu các bạn khuyết tật đủ tự tin với bản thân mình thì sớm muộn cũng sẽ thành công. Sau hơn 50 năm đi theo nghiệp võ thuật, tôi nhận thấy rằng, điều dẫn dắt con người đi đến thành công chính là niềm đam mê. Niềm đam mê võ thuật đã níu kéo tôi trở lại với cuộc sống, đã dẫn dắt tôi vượt qua mọi chông gai của cuộc đời”.

 

DƯƠNG HẠNH – Doisongphapluat.com