How to Start Your New 2018 Dropship Business in Just a Few Steps


How to Start Your New 2018 Dropship Business in Just a Few Steps

https://makemoneyfreeonlinesite.wordpress.com/2018/02/16/how-to-start-your-new-2018-dropship-business-in-just-a-few-steps/
— Read on makemoneyfreeonlinesite.wordpress.com/2018/02/16/how-to-start-your-new-2018-dropship-business-in-just-a-few-steps/

Advertisements

Do your friends want you to fail? And the low down on ‘Dropshipping’


Do your friends want you to fail? And the low down on ‘Dropshipping’

Do your friends want you to fail? And the low down on ‘Dropshipping’
— Read on packabusiness.com/2017/07/20/do-your-friends-want-you-to-fail-and-the-low-down-on-dropshipping/

Bình Dương và ‘tầm nhìn Thủ Dầu Một’


Bình Dương không xem việc Thủ Dầu Một lên đô thị loại I như “bánh vẽ” để tiêu tiền ngân sách, mà là để phát triển có tầm nhìn chiến lược, có định hướng rõ ràng trong liên kết vùng Đông Nam Bộ và TP.HCM…

 

Bình Dương và tầm nhìn Thủ Dầu Một - Ảnh 1.

 

Thành phố Thủ Dầu Một lên đô thị loại I khiến người dân nơi đây vui mừng khi họ được thụ hưởng nhiều dịch vụ, công trình thiết thực. Các doanh nghiệp, nhà đầu tư nước ngoài cũng rất ấn tượng về sự vươn lên của Thủ Dầu Một nói riêng và Bình Dương nói chung.

Điển hình là những tuyến “xe buýt xanh” theo phong cách Nhật Bản chạy bằng khí nén thiên nhiên thân thiện với môi trường, có hệ thống WiFi, có bãi giữ xe miễn phí…

Nó gây ấn tượng mạnh so với xe buýt thông thường khi giao tiếp giữa tài xế và hành khách rất thân thiện. Không khó để chứng kiến cảnh tài xế nở nụ cười nói “Xin chào!” khi khách lên xe và hành khách nói “Cảm ơn” tài xế khi xuống trạm.

“Xe buýt xanh” hiện là mong muốn của nhiều tỉnh nhưng chưa làm được, và trong khi cư dân nơi khác đang mơ ước thì người dân Bình Dương đã được tận hưởng.

Chỉ trong vòng một năm qua, Thủ Dầu Một đã xây dựng mới 30 công viên, vườn hoa từ các khu “đất vàng”, trụ sở cũ.

Năm 2018, Thủ Dầu Một sẽ xây thêm 36 công viên, vườn hoa từ quỹ đất công ở những vị trí đắc địa mà nếu bán các khu đất này, Bình Dương sẽ thu được nguồn tiền không nhỏ. Thế nhưng tỉnh này quyết định dành nó để tạo không gian xanh chăm sóc “giá trị tinh thần” cho người dân, một cách nhìn rất khác biệt hướng tới phục vụ người dân.

Người ta gọi vui các quyết định đó là “tầm nhìn Thủ Dầu Một”!

Tiêu biểu nhất cho tầm nhìn này phải kể đến chuyện quy hoạch. Đi một vòng thành phố này sẽ dễ dàng nhận ra bất cứ quy hoạch nào – từ phát triển công nghiệp, đô thị đến dịch vụ – đều có nghiên cứu rất bài bản chứ không manh mún, tự phát.

Điển hình là thành phố mới Bình Dương với khu đô thị làm hạt nhân, còn xung quanh là các khu công nghiệp, dịch vụ. Điều này đảm bảo vừa phát triển kinh tế vừa phát triển được đô thị mới.

Không chỉ “nghĩ riêng” cho mình, Bình Dương còn nhìn rộng ra cho khu vực, cho tương lai của cả vùng khi luôn xây dựng hạ tầng cơ sở theo hướng liên kết vùng, mà tuyến đường Mỹ Phước – Tân Vạn là một minh chứng.

Để làm được như Bình Dương thì không chỉ cần tầm nhìn của các cấp chính quyền, mà lãnh đạo nơi đây còn phải “dám làm, dám chịu”, đặt lợi ích của người dân lên trên. Bình Dương không xem việc đưa Thủ Dầu Một lên đô thị loại I như “bánh vẽ” để tiêu tiền ngân sách, để giải quyết “khâu oai”.

Trong khi nhiều địa phương đang đau đầu về chuyện thu phí BOT thì Bình Dương quyết định làm đường không thu phí, hoặc mua lại các dự án BOT để xóa trạm thu phí. Chi phí xây dựng được tỉnh “linh hoạt” tính toán vào chi phí của các khu công nghiệp, đô thị. Cách làm này nhận được sự đồng thuận vì giảm gánh nặng cho doanh nghiệp và mang lại hiệu quả lâu dài.

Thủ Dầu Một nói riêng và Bình Dương nói chung phát triển “nóng” nhưng không vội. Đó là một kiểu phát triển có tầm nhìn chiến lược, có định hướng rõ ràng trong liên kết vùng Đông Nam Bộ và TP.HCM, chứ không chỉ cục bộ địa phương.

MINH LUẬN – TuoiTre.vn

Bình Dương xây dựng khu công nghiệp khoa học công nghệ


Với kinh nghiệm hơn 20 năm phát triển công nghiệp, tỉnh Bình Dương có kế hoạch xây dựng một khu công nghiệp khoa học công nghệ và nghiên cứu tuyến đường sắt chuyên dụng, tạo bước đột phá trong vận chuyển hàng hóa.

 

Bình Dương xây dựng khu công nghiệp khoa học công nghệ - Ảnh 1.

Đồ họa mô phỏng một trung tâm logistics

Đây là các ý tưởng mạnh mẽ, góp phần xây dựng đô thị thông minh, nâng cao năng suất lao động và tạo ra giá trị gia tăng nhiều hơn cho các khu công nghiệp (KCN) của Bình Dương.

Thu hút chất xám

Theo quy hoạch phát triển các KCN tỉnh Bình Dương đến năm 2020, KCN Lai Hưng có diện tích 600ha tại huyện Bàu Bàng. Dự kiến, diện tích của KCN này sẽ được tỉnh Bình Dương dành để thu hút các doanh nghiệp khoa học công nghệ (KHCN) vào đầu tư. Qua đó hình thành nên một KCN riêng cho các doanh nghiệp trong lĩnh vực có hàm lượng chất xám và giá trị gia tăng cao, thúc đẩy các trung tâm nghiên cứu và chuyển giao công nghệ, thu hút được các lao động tri thức và có tay nghề.

Hiện nay, Bình Dương đang phối hợp với đối tác Hà Lan để nghiên cứu và triển khai những phần việc đầu tiên.

“Để có một KCN khoa học công nghệ đúng nghĩa thì cần có sự chuẩn bị rất bài bản, từ hạ tầng công nghệ, con người, cơ chế chính sách… chứ không phải chỉ đặt tên là có ngay KCN KHCN” – một cán bộ trực tiếp tham gia chuẩn bị KCN chia sẻ.

Theo chuyên gia, điều quan trọng để xây dựng KCN KHCN là phải có những chính sách tốt để khuyến khích doanh nghiệp đầu tư và sáng tạo, hình thành được một cộng đồng doanh nghiệp thông minh, tương tác, phối hợp được với nhau để tạo ra những sản phẩm có giá trị cao. Đây là một thách thức nhưng cũng là một cơ hội đặt ra với Bình Dương sau khi đã có kinh nghiệm hơn 20 năm phát triển công nghiệp khá thành công.

KCN KHCN tỉnh Bình Dương có vị trí khá thuận lợi khi nằm liền kề với 2 trục giao thông quan trọng kết nối với TP.HCM là quốc lộ 13 và đường Mỹ Phước – Tân Vạn. Ngoài ra, tuyến nhánh của đường Hồ Chí Minh cũng đi qua KCN này tạo ra sự kết nối dễ dàng với Bình Phước và các tỉnh Tây Nguyên. Các yếu tố kỹ thuật như nguồn điện ổn định, đường truyền internet tốc độ cao, các nguồn năng lượng tái tạo… cũng được Bình Dương chuẩn bị để đáp ứng nhu cầu của các doanh nghiệp vào KCN khoa học công nghệ.

Giải pháp đột phá vận chuyển hàng hóa

Một trong những yếu tố hàng đầu nhà đầu tư quan tâm và tác động nhiều tới giá thành sản phẩm, năng suất lao động là việc vận chuyển nguyên liệu, hàng hóa từ các KCN tới các cảng và ngược lại. Hiện nay, việc vận chuyển hàng hóa bằng container tới các cảng ở Bình Dương nói riêng và khu vực lân cận nói chung chủ yếu phụ thuộc vào đường bộ (chiếm tới 70%). Trong khi việc vận chuyển container bằng đường bộ tới các cảng hiện nay thường xuyên đối mặt với nguy cơ kẹt xe, tai nạn giao thông… nên giảm sức cạnh tranh đáng kể trên trường quốc tế.

Bình Dương xây dựng khu công nghiệp khoa học công nghệ - Ảnh 2.

Đồ họa: TUẤN ANH

Theo tìm hiểu, hiện các bộ phận chức năng tỉnh Bình Dương đang đề xuất và nghiên cứu xây dựng một tuyến đường sắt chuyên dùng để vận chuyển container giữa KCN và các cảng. Ý tưởng này cũng phù hợp với quy hoạch chi tiết đường sắt khu vực đầu mối TP.HCM đã được Chính phủ phê duyệt. Theo đó, Bình Dương nghiên cứu để đề xuất thực hiện một số đoạn của các tuyến đường sắt này với tổng chiều dài khoảng 100km. Khi hình thành, tuyến đường sắt này sẽ kết nối các KCN của Bình Dương thẳng với các cảng tại Bà Rịa – Vũng Tàu, Đồng Nai và TP.HCM.

Theo các chuyên gia, để vận chuyển một container từ Bình Dương tới cảng ở TP.HCM bằng đường bộ hiện nay phải mất ít nhất 8-10 giờ. Trong khi nếu vận chuyển container bằng đường sắt, với tốc độ thiết kế 120km/h cho tàu chở hàng, có thể chỉ mất 2 giờ đã tới cảng.

Bình Dương cũng nghiên cứu triển khai 3 trung tâm logistics lớn nằm dọc tuyến đường sắt chuyên dùng được quy hoạch gồm: trung tâm logistics nằm kế bên KCN KHCN tại Bàu Bàng, một trung tâm logistics tại VSIP 2 và trung tâm tại Thái Hòa. Các trung tâm logistics này sẽ là đầu mối tiếp nhận và phân phối hàng hóa, nguyên liệu cho các KCN lân cận.

Tuyến đường sắt chuyên dùng sẽ tạo thuận lợi tốt hơn cho doanh nghiệp vận chuyển hàng hóa, đồng thời góp phần giảm áp lực cho hệ thống giao thông đường bộ trong vùng kinh tế trọng điểm phía nam.

 

B.SƠN – TuoiTre.vn

Giao thông công cộng là mục tiêu tiếp theo của các cuộc tấn công mạng


Nhiều chuyên gia dự đoán giao thông công cộng sẽ là lĩnh vực được nhắm đến tiếp theo và khả năng thiệt hại sẽ khá nghiêm trọng.

 

Giao thông công cộng là mục tiêu tiếp theo của các cuộc tấn công mạng - Ảnh 1.

Ảnh: WIRED

Những năm gần đây, chúng ta đã chứng kiến ​​những đợt tấn công ransomware trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe và dữ liệu khách hàng trên quy mô lớn. Nhiều chuyên gia dự đoán giao thông công cộng sẽ là lĩnh vực được nhắm mục tiêu tiếp theo và khả năng thiệt hại sẽ khá nghiêm trọng.

Tại sao giao thông công cộng dễ bị tấn công?

1. Hệ thống SCADA

Hệ thống kiểm soát và thu thập dữ liệu (SCADA) kiểm soát việc tự động hóa điều phối vận chuyển hàng loạt. Các hệ thống này tuy tiết kiệm thời gian và nguồn lực nhưng vốn không được thiết kế với tính an toàn không gian mạng vì đã xuất hiện khá lâu. Do đó, SCADA rất dễ bị tấn công bởi cộng đồng hacker và các phương pháp tấn công SCADA cũng được chia sẻ rộng rãi trên mạng.

Năm 2017, các nhà nghiên cứu đã phát hiện ra 147 lỗ hổng trong 34 ứng dụng đã phân tích. Hacker có thể sử dụng các ứng dụng này để thao túng các nhà khai thác vận chuyển hoặc thậm chí trực tiếp ảnh hưởng đến các hệ thống SCADA, chẳng hạn như phá hỏng thiết bị chuyển mạch số điều khiển đường sắt.

2. Các hệ thống khác

Ngành công nghiệp vận tải tuy đã có những bước đi hướng tới mạng lưới giao thông công cộng thông minh (IPT) nhưng phần lớn vẫn bị trì trệ bởi các hệ thống cũ. Các hệ thống mới ngày nay phụ thuộc rất nhiều vào thiết bị mạng để định vị, định tuyến, theo dõi, điều khiển truy cập, điều hướng và hơn thế nữa. Trong khi đó, các hệ thống cũ luôn cần bổ sung, giám sát và bảo vệ.

3. Tiềm năng cho các cuộc tấn công khủng bố và hình sự

Không giống như y tế hay dịch vụ, hậu quả tấn công an ninh mạng trên giao thông công cộng không chỉ gói gọn trong vấn đề tài chính hoặc bảo mật, mà còn có tiềm năng gây chết người. Các hệ thống vận tải một khi bị tấn công sẽ gây ra tai nạn hàng loạt và tạo ra nhiều cơ sở cho việc triển khai khủng bộ hoặc hình sự.

Từ năm 2015 cho đến nay, đã có rất nhiều vụ tấn công từ riêng lẻ chống lại các hệ thống SCADA cho đến các vụ phá hệ thống điều khiển tàu điện ngầm và xe lửa ở Hàn Quốc, Mỹ, Ukraine… diễn ra gây thiệt hại nặng nề về người và của.

Làm thế nào để phòng tránh?

Để ngăn chặn điều này, Hiệp hội Giao thông Công cộng Mỹ (APTA) và Bộ An ninh Nội địa Mỹ (DHS) đã nhấn mạnh tầm quan trọng của “phòng thủ sâu”, có nghĩa là dung nhiều lớp bảo mật để bảo vệ chống lại các cuộc tấn công trong tương lai. Các Đạo luật Patriot, HIPAA, PCI DSS, và nhiều hơn nữa cũng được đưa vào Bộ luật để xử lý các tình trạng vi phạm.

Các cơ quan vận tải cũng nên xác định các những tài sản nào sẽ gây thiệt hại nhiều nhất nếu bị tổn hại, quản lý các bản vá lỗi và lỗ hổng của các thiết bị mạng, đặc biệt là cập nhật các hệ điều hành lỗi thời và dễ bị tấn công cho tất cả các hệ thống.

Điều quan trọng là phải thiết lập một kế hoạch ứng phó sự cố mạnh mẽ để giảm thiểu thiệt hại, như tuân thủ Hướng dẫn xử lý sự cố NIST 800-61, tổ chức sắp xếp quá trình phát hiện và điều tra để đáp ứng nhanh chóng và quyết đoán.

 

Triều Tiên liên quan đến các vụ tấn công vào tiền điện tử

TTO – Theo công ty bảo mật công nghệ Recorded Future thì các cuộc tấn công vào nhà đầu tư và sàn giao dịch tiền điện tử gần đây có nguồn gốc từ Bắc Hàn.

 

Việt Nam thuộc top 10 quốc gia bị tấn công DDoS nhiều nhất

TTO – Việt Nam nằm trong danh sách các quốc gia bị tội phạm mạng tấn công nhiều nhất với mục đích nhằm kiếm tiền Bitcoin.

 

Việt Nam đứng đầu thế giới về lượng máy tính công nghiệp bị tấn công mạng

TTO – An ninh mạng cho các cơ sở công nghiệp ngày càng trở nên cấp bách bởi nó có thể dẫn đến những hậu quả rất nghiêm trọng ảnh hưởng đến quy trình công nghiệp cũng như gây thiệt hại lớn cho doanh nghiệp.

 

Bộ Công an cảnh báo nguy cơ hacker tấn công quy mô lớn

TTO – Hacker tấn công quy mô lớn nhằm vào các công trình quan trọng của quốc gia là vấn đề Trung tướng Hoàng Phước Thuận, Cục trưởng Cục An ninh mạng, Bộ Công an, cảnh báo tại Hội thảo – Triển lãm quốc gia về An ninh bảo mật (Security World 2018)

 

Sau Despacito, hacker đang nhắm mục tiêu tấn công loạt MV đình đám khác

TTO – Nhóm hacker Prosox đồng thời cũng cảnh báo tình trạng bảo mật của Vevo hiện rất yếu và khẳng định không xóa Despacito.

 

 

CAO CƯỜNG – TuoiTre.vn

Khủng hoảng môi trường từ thời trang nhanh


Các hãng thời trang nhanh (fast fashion), nơi chi rất nhiều tiền để tiếp thị và khuyến khích người tiêu dùng liên tục chi tiền mua những món đồ có vẻ rẻ và hợp mốt, đang bị cáo buộc gây ra khủng hoảng ô nhiễm trên thế giới.

 

Ngay cả những thị trường truyền thống cho quần áo dùng rồi như châu Á và châu Phi, hàng thời trang nhanh cũng không được chuộng vì chúng quá xấu xí và vô giá trị. -Ảnh: Newsweek
Ngay cả những thị trường truyền thống cho quần áo dùng rồi như châu Á và châu Phi, hàng thời trang nhanh cũng không được chuộng vì chúng quá xấu xí và vô giá trị. -Ảnh: Newsweek

Những khách hàng đến cửa hàng H&M ở New York vào tháng 4-2016 chứng kiến một núi quần áo chồng lên nhau tới trần nhà. Câu trích dẫn của nhà văn người Anh T.S. Eliot trên tường “In my end is my beginning” – với hàm ý khởi nguồn một vòng đời mới ở điểm kết thúc – khiến cửa hàng giống một phòng trưng bày nghệ thuật.

Cạnh đó, các phóng viên và blogger thời trang nhấp rượu trong khi xem các mannequin mặc trang phục được thiết kế riêng dựa trên chất liệu là những quần jeans cũ, áo jacket và blouse cũ.

Bữa tiệc này ra mắt bộ sưu tập Conscious Collection của H&M – một thương hiệu thời trang nhanh thuộc hàng lớn nhất hiện nay trên thế giới với gần 4.000 cửa hàng, và doanh thu 25 tỉ USD năm 2015.

H&M muốn quảng bá về sáng kiến thuyết phục khách hàng mang quần áo cũ (từ bất kỳ thương hiệu nào), bỏ vào những thùng chứa ở các cửa hàng H&M khắp thế giới. “H&M sẽ tái chế và tạo ra chất liệu dệt may mới, bạn sẽ có phiếu mua hàng để dùng tại H&M. Ai cũng được lợi!” – H&M cho biết.

Cảm giác “tiêu dùng có ý thức” mà H&M tạo ra cho khách hàng có vẻ rất tốt, nhưng chuyện không đơn giản như vậy.

Chỉ có 0,1% tất cả quần áo mà các tổ chức từ thiện nhận được đã được tái chế tạo ra vật liệu mới, theo giám đốc phát triển bền vững của H&M Henrik Lampa.

Dù chi tiêu rất nhiều vào chương trình tiếp thị thông qua Tuần lễ tái chế thế giới (World Recycle Week) để thúc đẩy ý tưởng tái chế quần áo, trong đó có cả video âm nhạc của M.I.A. – những gì H&M đang làm không có gì đặc biệt.

Những món quà tặng bị từ chối

Theo EcoWatch năm 2015, ngành thời trang nhanh ô nhiễm thứ hai trên thế giới, là nguyên nhân làm căng thẳng hơn ô nhiễm nước và không khí.

Thực tế, với tốc độ sử dụng đang được đẩy nhanh chóng mặt của các hãng thời trang nhanh thông qua xu hướng và các mùa được rút ngắn tuổi đời, quần áo mua từ các hãng thời trang có thể đã quá cũ nếu chúng được dùng sau khoảng một năm, thậm chí chỉ sau vài lần giặt.

Nhiều cửa hàng bán đồ cũ qua sử dụng (second hand) đã từ chối những món đồ từ các chuỗi cửa hàng thời trang nhanh như Forever 21, H&M, Zara và Topshop.

Những món đồ rẻ tiền bao giờ cũng đi kèm chất lượng thấp, không bán lại được với giá tốt. Và vấn đề lớn hơn cả là các cửa hàng nhận được quá nhiều món đồ như vậy.

Theo Cơ quan bảo vệ môi trường (EPA), 84% quần áo bị bỏ đi ở Mỹ năm 2012 đã đi đến bãi rác hoặc lò thiêu rác.

Khi các sợi vải tự nhiên như cotton, linen và lụa hay sợi bán tổng hợp được tạo ra từ cellulose thực vật, được vùi lấp ở bãi rác, chúng sẽ tạo ra khí thải nhà kính khi phân hủy.

Nhưng không như vỏ chuối, bạn không thể làm phân trộn từ quần áo cũ, ngay cả khi chúng được làm từ những vật liệu tự nhiên.

“Sợi vải tự nhiên phải qua rất nhiều quy trình phi tự nhiên khi trở thành vải – Jason Kibbey, CEO của Liên minh May mặc bền vững (The Sustainable Apparel Coalition), cho biết – Chúng phải được tẩy, nhuộm, in, ngâm trong chất hóa học”.

Những hóa chất này có thể phân hủy từ vải và lẫn vào bãi rác nhưng không qua xử lý phù hợp, và vào nguồn nước ngầm. Nếu đốt trong lò thiêu thì những chất độc hại sẽ bay lẫn vào không khí.

Những chất sợi tổng hợp cũng có vấn đề môi trường tương tự, vì chúng là loại nhựa được làm từ xăng dầu, và sẽ cần tới cả trăm năm, nếu không nói là ngàn năm, để phân hủy.

Tại Mỹ, trong chưa tới 20 năm, số lượng quần áo mà người dân ở đây vứt đi đã tăng gấp 2 lần, từ 7 triệu lên tới 14 triệu tấn (36 kg/người).

EPA ước tính xử lý được các chất độc hại từ đây sẽ tương đương việc không cho vào lưu thông 7,3 triệu chiếc xe hơi. Chi phí xử lý rác thải từ quần áo cũ cũng khổng lồ, khoảng 45 USD/tấn để đưa tới bãi rác.

Hằng năm, TP New York tốn 20,6 triệu USD để đưa đống chất thải này đến bãi rác hay lò thiêu, đây là lý do họ muốn chuyển quần áo cũ đi nơi khác, thay vì đến bãi rác.

Nhưng chỉ có 0,3% trong số 200.000 tấn vải vóc quần áo đến bãi rác mỗi năm ở New York, hầu hết đều đến các tổ chức từ thiện, như Goodwill, Salvation Army hay các cửa hàng nhỏ địa phương. Khi người dùng không thấy quần áo cũ của mình nữa, hành trình của những quần áo này trên quốc tế mới bắt đầu.

Những loại quần áo mặc nhanh, thải nhanh gây ô nhiễm nặng nề cho môi trường. -Ảnh: Newsweek
Những loại quần áo mặc nhanh, thải nhanh gây ô nhiễm nặng nề cho môi trường. -Ảnh: Newsweek

 

Quần áo cũ ở châu Phi

Theo Hội đồng Tái chế dệt may (Council for Textile Recycling), các tổ chức từ thiện chỉ bán lại được 20% quần áo họ nhận hiến tặng tại các cửa hàng bán lẻ.

Tổ chức phi lợi nhuận N Street Village ở Washington, D.C., nơi cung cấp dịch vụ cho những người vô gia cư và phụ nữ thu nhập thấp, cho biết trong danh sách hàng hóa họ kỳ vọng nhận được, họ không muốn nhận quần áo vì đã có quá nhiều, ngoại trừ một số mặt hàng đặc biệt có ích nhưng ít khi nhận được như áo ngực hay áo mưa.

Thời trang nhanh đã buộc các tổ chức từ thiện phải xử lý số lượng lớn quần áo trong một thời gian ngắn hơn để có được doanh thu lớn nhất có thể, giống y mô hình của các nhà bán lẻ thời trang nhanh.

“Chúng tôi phải lục lọi nhiều món đồ hiến tặng để tìm được món đồ phù hợp, tức là chi phí để làm việc đó và đưa sản phẩm tới khách hàng sẽ cao hơn” – David Raper, phó chủ tịch cấp cao của Housing Works, cho biết.

Chiến lược quảng cáo sản phẩm mới liên tục này tương tự hãng bán lẻ thời trang nhanh Tây Ban Nha Zara, nơi thành công trong việc thay đổi toàn diện ngành bán lẻ thời trang bằng cách đưa ra các thiết kế mới hai tuần/lần, thay vì một hay hai bộ sưu tập mỗi mùa như trước đây.

Theo Hong Kong Economic Times (2014), H&M phải thuê hơn 250 nhà thiết kế làm việc, đưa ra hơn 12.000 mẫu mỗi năm. Các công ty cũng phải hợp tác với các hãng khác để đưa ra đủ mẫu quần áo cho thị trường.

Theo Forbes (2012), Zara hợp tác với 300 cửa hàng ở Bồ Đào Nha và Galacia để những nơi này cung cấp các kiểu mẫu cho Zara chọn.

Quần áo phải được đưa ra thị trường càng nhanh càng tốt, ai đó sẽ trả ít tiền để mua chúng, mặc và nhận thấy thực ra loại quần áo này không bền. Nhưng họ không phải chờ lâu, vì vừa vặn lúc món đồ đó hư thì đã có hàng mới ở cửa tiệm chờ sẵn. Và vòng quay cứ thế tiếp diễn.

Nếu tặng quần áo ở New York và món hàng không được bán ở các cửa hàng đồ cũ, thì có thể chúng sẽ đến Trans-Americas Trading Co.

Các công nhân tại nhà kho ở Clifton, New Jersey, nhận và xử lý khoảng 37.000kg quần áo mỗi ngày. Đôi khi, họ tìm thấy những đồ có giá trị mang màu sắc vintage để cho vào thùng xử lý những đồ dùng lại được, và bán tại các cửa hàng vintage ở Brooklyn.

Nhưng số này chỉ chiếm 2%. Còn lại là những thứ khác được phân loại theo chất lượng và chất liệu. 40% quần áo sẽ được chọn và chuyển đi khắp thế giới để bán lại. Năm 2004, 81% quần áo mua ở Uganda là đồ cũ.

Năm 2005, theo báo cáo của Oxfam, quần áo cũ chiếm 1/2 số quần áo nhập vào châu Phi hạ Sahara. Bởi thế, từ những năm 1990, ngành dệt may ở những nước châu Phi này sụp đổ.

Đầu năm 2015, hội nghị các lãnh đạo Đông Phi đã chứng kiến một số lãnh đạo đề nghị cấm nhập khẩu hàng hóa đã qua sử dụng vì chúng tạo ra sự hỗn loạn về kinh tế hậu thuộc địa.

Báo cáo năm 2005 của Oxfam cho biết ở Kenya, gần 1/4 quần áo cũ nhập về là không bán được vì kém chất lượng. Khi thị trường thời trang nhanh mở rộng, và hiện tượng “hư hỏng chỉ sau hai lần mặc” thì nguồn cung hàng hóa cũ cũng mở rộng theo.

Kiểu tái chế quần áo theo cách cũ đã không còn phù hợp vì có quá nhiều món hàng thời trang nhanh thải loại. Ảnh: Newsweek
Kiểu tái chế quần áo theo cách cũ đã không còn phù hợp vì có quá nhiều món hàng thời trang nhanh thải loại. Ảnh: Newsweek

Chi phí môi trường

Chi phí mà hành tinh phải gánh chịu từ những hàng hóa này rất lớn. Các công ty như Adidas, Levi’s, Nike và H&M dĩ nhiên không muốn khách hàng dừng mua hàng, cũng không muốn rời khỏi mô hình kinh doanh thời trang nhanh đang tạo ra rất nhiều lợi nhuận.

Việc tiêu dùng quần áo sẽ ngày càng tăng, giá quần áo nhìn chung sẽ rẻ hơn, chi phí làm ra thấp hơn. Nếu mọi việc cứ tiếp diễn, ta sẽ sớm chứng kiến cơn khủng hoảng quần áo cũ toàn cầu.

Cotton là loại sợi tự nhiên thông dụng nhất và dùng trong 40% quần áo, được trồng khắp thế giới, đặc biệt ở Trung Quốc, Ấn Độ, Mỹ, Pakistan và Brazil.

Thực tế đây là loại cây cần rất nhiều nước và là một trong những loại phụ thuộc hóa chất nhiều nhất. 2,4% diện tích trồng trọt trên thế giới là cây cotton, nhưng nó chiếm 10% hóa chất nông nghiệp và 25% thuốc trừ sâu.

Và thuốc nhuộm đang tạo ra một dạng “thảm họa Fukushima hóa chất” ở Indonesia. Sông Citarum được xem là một trong những dòng sông ô nhiễm nhất thế giới một phần vì hàng trăm nhà máy dệt hoạt động dọc bờ sông.

Trước khi khuyến khích người dùng tham gia “giải cứu nạn ô nhiễm”, việc đầu tiên là ngành thời trang phải làm sao để bớt ô nhiễm.

Điều này rất khó vì chuỗi cung ứng trong ngành dài và khuếch tán: Levi’s có hơn 500 nhà cung ứng ở Mexico, Trung Quốc, Pakistan, Haiti, Ai Cập, Ba Lan, Thổ Nhĩ Kỳ và Bangladesh, nên không dễ dàng để hiểu hóa chất họ dùng là gì. Hãng này vừa đưa vào áp dụng chương trình xử lý ít nước hơn với quần jeans – Water

(Theo Newsweek, AlertNet.org, Washington Post)

 

Mỗi năm, thế giới sản xuất ra khoảng 2 tỉ quần jeans, một chiếc cần 7.000 lít nước để sản xuất, cần 2.700 lít nước để sản xuất ra một chiếc áo thun – tương đương lượng nước cần cho một người dùng trung bình trong 900 ngày.

Ở Hong Kong, ước tính cứ mỗi phút người ta vứt đi tương đương 1.400 áo thun. Ngành dệt may, đặc biệt là lĩnh vực thời trang nhanh, bị xem là cơn lốc xoáy tàn phá môi trường. “Ngành may mặc là nơi gây ra ô nhiễm nhiều thứ hai trên thế giới, chỉ sau ngành dầu hỏa” – hãng bán lẻ đồ sang trọng Eileen Fisher từng nhận định.

Sudan, con tê giác trắng đực cuối cùng trên trái đất đã chết


Được coi là niềm hy vọng mong manh của loài tê giác trắng, Sudan đã trút hơi thở cuối cùng tại khu bảo tồn Ol Pejeta ở Kenya vào thứ 2 vừa qua.

Sudan, con tê giác trắng đực cuối cùng trên trái đất đã chết

Con tê giác trắng đực này tên Sudan, được bảo vệ 24/7 bởi một nhóm kiểm lâm được vũ trang tại khu vực có diện tích hơn 280 ha ở khu bảo tồn Ol Pejeta, Kenya.

Là cá thể tê giác trắng cuối cùng trên trái đất, những người kiểm lâm này bấp chấp cả mạng sống để bảo vệ Sudan khỏi bọn săn trộm. Tuy nhiên, tin buồn là nó đã trút hơi thở cuối cùng vào thứ 2 vừa qua, nó là cá thể đực cuối cùng của loài tê giác trắng trên thế giới.

Năm nay tê giác Sudan đã được 45 năm tuổi, nó gặp phải nhiều vấn đề sức khỏe liên quan đến tuổi già và hàng loạt bệnh nhiễm trùng. Tình trạng của Sudan trở nên trầm trọng vào Chủ nhật, nó không thể tự đứng dậy, lộ rõ sự đau đớn cùng cực.

Sudan, con tê giác trắng đực cuối cùng trên trái đất đã chết - Ảnh 1.

Khu bảo tồn Ol Pejeta đưa ra thông báo về cái chết của tê giác Sudan

Richard Vigne, CEO của Ol Pejeta, nói: “Chúng tôi, những con người ở Ol Pejeta đều cảm thấy buồn bã vì cái chết của Sudan”.

“Sudan là đại sứ tuyệt vời đại diện cho loài của nó, Sudan đã góp phần giúp thế giới nâng cao nhận thức về những gì động vật hoang dã đang phải đối mặt, không chỉ tê giác mà còn hàng nghìn giống loài khác đang phải đối diện với sự tuyệt chủng do những hoạt động không bền vững của con người…”

Sau cái chết của Sudan, chỉ còn 2 cá thể cái của loài tê giác trắng phía bắc là con gái Najin và cháu gái Fatu. Các nhà bảo tồn hy vọng việc thu thập dữ liệu di truyền của Sudan có thể hỗ trợ cho việc tái tạo giống trong tương lai.

  Qúa trình bảo vệ 3 cá thể tê giác trắng Bắc Phi cuối cùng trên trái đất

 

Sudan, con tê giác trắng đực cuối cùng trên trái đất đã chết - Ảnh 3.

Ngoài ra, vẫn còn hy vọng vì Najin và Fatu có khả năng thụ thai bằng kỹ thuật thụ tinh trong ống nghiệm (IVF).

Sudan được đặt tên theo quê hương của con tê giác này. Nó được đưa tới vườn thú Dvůr Králové ở Cộng hòa Séc, cùng với 5 con tê giác trắng khác ở phía bắc vào năm 1975, chúng được chuyển tới khu bảo tồn này từ năm 2009.

Các nỗ lực nhân giống đã không thành công trong nhiều năm qua, một phần do tuổi già của Sudan. Số lượng tê giác sụt giảm nghiêm trọng do săn bắt và mất môi trường sống. Từ năm 2006, dường như không phát hiện ra bất cứ cá thể tê giác trắng nào ngoài tự nhiên.

Theo Long J – Trí thức trẻ

 

Những hình ảnh xúc động về cuộc đời của Sudan, con tê giác trắng đực cuối cùng trên trái đất


Hình ảnh người kiểm lâm phủ phục bên thi thể chú tê giác trắng đực cuối cùng trên trái đất đã khiến vô số người yêu động vật chết lặng.

 

Những hình ảnh xúc động về cuộc đời của Sudan, con tê giác trắng đực cuối cùng trên trái đất

Hình ảnh người kiểm lâm phủ phục bên thi thể chú tê giác trắng đực cuối cùng trên trái đất đã khiến vô số người yêu động vật chết lặng

Sudan, cá thể tê giác trắng đực cuối cùng trên trái đất đã qua đời vào ngày 20/3 vừa qua tại khu bảo tồn Ol Pejeta ở Kenya.

Năm nay tê giác Sudan đã được 45 năm tuổi, nó gặp phải nhiều vấn đề sức khỏe liên quan đến tuổi già và hàng loạt bệnh nhiễm trùng. Tình trạng của Sudan trở nên trầm trọng vào Chủ nhật, nó không thể tự đứng dậy, lộ rõ sự đau đớn cùng cực.

Trước khi được những nhân viên thú y cách ly, nhiếp ảnh gia Ami Vitale đã kịp thời gặp mặt và chia tay người bạn cũ.

“Sự việc hôm qua khiến tôi hết sức đau lòng, dù gì tôi cũng đã kịp nói lời tạm biết”, Vitale nói. “Sudan tựa đầu vào tôi, trời bỗng đổ mưa tầm tã, cũng giống như khi nó đến đây 9 năm trước.”

Những hình ảnh xúc động về cuộc đời của Sudan, con tê giác trắng đực cuối cùng trên trái đất - Ảnh 1.

Khu bảo tồn Ol Pejeta ở Kenya trở thành ngôi nhà cuối cùng của tê giác trắng. Theo Vitale, ở đây chỉ có 8 kiểm lâm sẵn sang hi sinh mạng sống để bảo vệ những cá thể tê giác trắng cuối cùng. Sau khi Sudan qua đời, chỉ còn lại 2 con cái

Vitale gặp Sudan lần đầu tiên vào năm 2009, khi chú và ba con tê giác trắng Bắc Phi cuối cùng được chuyển đến Kenya từ một vườn thú ở Cộng hòa Czech. Khi đó, số lượng tê giác trắng đang giảm chóng mặt vì nạn săn bắt trộm.

Những nhân viên kiểm lâm ở đây luôn phải để mắt đến lũ tê giác từng giây từng phút nhằm bảo vệ chúng. Tất cả đều hy vọng với khí hậu thuận lợi cũng như được tự do đi lang thang sẽ kích thích tê giác sinh sản. Thế nhưng giờ đây, chỉ còn 2 cá thể cái của loài tê giác trắng phía bắc là con gái Najin và cháu gái Fatu. Các nhà bảo tồn hy vọng việc thu thập dữ liệu di truyền của Sudan có thể hỗ trợ cho việc tái tạo giống trong tương lai.

“Với những ai canh giữ Sudan, điều này thực sự khó chấp nhận”, Vitale nói. “Họ yêu Sudan, họ nói rằng họ thức dậy vào buổi sáng và gặp chú trước khi gặp con cái”.

 

Những hình ảnh xúc động về cuộc đời của Sudan, con tê giác trắng đực cuối cùng trên trái đất - Ảnh 2.

Sudan được nhân viên thú y an ủi trước khi qua đời

Những hình ảnh xúc động về cuộc đời của Sudan, con tê giác trắng đực cuối cùng trên trái đất - Ảnh 3.

Sự tiếc thương lộ rõ trên khuôn mặt nhóm nhân viên kiểm lâm đã bầu bạn và bảo vệ Sudan suốt 9 năm qua

 

Vitale nói rằng Sudan là một sinh vật hiền lành, nhẹ nhàng và rất tình cảm.

“Những ngày đầu tiên trở về châu Phi cũng là đợt mưa khủng khiếp. Sudan thỏa thích lăn lộn trong bùn châu Phi lần đầu tiên như một đứa trẻ, đó là một hình ảnh đẹp khi trông thấy nó kết nối được với thiên nhiên nơi đây”. Vitale hồi tưởng.

Cũng là những cơn mưa tầm tã đó vào thứ 2 vừa qua, Sudan đã qua đời.

Những hình ảnh xúc động về cuộc đời của Sudan, con tê giác trắng đực cuối cùng trên trái đất - Ảnh 4.

Con gái Najin và cháu gái Fatu – 2 cá thể cái cuối cùng của loài tê giác trắng Bắc Phi

 

Tuy nhiên, vẫn còn hy vọng cho loài tê giác trắng Bắc Phi. Những tiến bộ sinh học đã cho phép các nhà khoa học lưu giữ vật chất di truyền của Sudan, họ hi vọng công nghệ thụ tinh trong ống nghiệm sẽ cứu phân loài này khỏi nạn tuyệt chủng.

Sự ra đi của Sudan sẽ không vô nghĩa, nó đã đánh thức trái tim và nâng cao sự nhận thức về bảo tồn thiên nhiên hoang dã cho nhiều người trên thế giới.

Những hình ảnh xúc động về cuộc đời của Sudan, con tê giác trắng đực cuối cùng trên trái đất - Ảnh 5.

Những ngày tháng cuối cùng của Sudan

 

Vitale là một trong số những nữ nhiếp ảnh gia làm việc cho National Geographic từ năm 2008. Cô luôn cảm thấy biết ơn loài tê giác vì chúng đã làm sự nghiệp của Vitale thay đổi.

Trong 10 năm đầu tiên của nghề nhiếp ảnh, Vitale tập trung vào những xung đột trên toàn thế giới. Đến năm 2009, cô bắt đầu tìm hiểu về tê giác.

“Lần đâu tiên trông thấy loài động vật cổ đại và to lớn này, trái tim tôi như vỡ vụn.” Cô nói, “chúng đã tồn tại hàng triệu năm nhưng không thể tồn tại cùng loài người”.

Sau khi Sudan ra đi, toàn bộ quỹ đạo công việc của Vitale thay đổi. Hiện tại, cô đang nỗ lực đưa đến thế giới hình ảnh chân thực nhất về gấu trúc, voi và hươu cao cổ.

“Trong thế giới 7 tỷ người, chúng ta phải nhìn nhận chính mình như một phần của trái đất”, cô nói. “Vận mệnh của loài người gắn liền với động vật, dù sự liên kết đó rất phức tạp. Khi một loài biến mất, mọi thứ sẽ bắt đầu sụp đổ.”

7 năm trước, Liên minh Bảo tồn Thiên nhiên Quốc tế tuyên bố rằng loài tê giác đen Tây Phi đã tuyệt chủng do nạn săn bắn lấy ngà.

Những hình ảnh xúc động về cuộc đời của Sudan, con tê giác trắng đực cuối cùng trên trái đất - Ảnh 6.

Một trong những con tê giác trắng Bắc Phi được đưa khỏi vườn thú Cộng hòa Czech vào năm 2009

Những hình ảnh xúc động về cuộc đời của Sudan, con tê giác trắng đực cuối cùng trên trái đất - Ảnh 7.

Những cá thể tê giác trắng Bắc Phi cuối cùng trên trái đất

Theo Long J – Trí thức trẻ