Khủng hoảng tuổi trung niên: Những người đeo đuổi “Chủ nghĩa duy thể thao cực đoan”


Khi đến giai đoạn giữa đời mình, ta nhận ra sự hữu hạn của cuộc đời, do đó ta bắt đầu hoảng loạn…

Năm 1957, Elliott Jaques – một nhà tâm lý học người Canada – đã trình bày một bài báo cho Hiệp hội Phân tâm học Anh về cái mà ông gọi là cuộc khủng hoảng trung niên (mid-life crisis). Theo lý thuyết của Jaques, khi đến giai đoạn giữa đời mình, ta nhận ra sự hữu hạn của cuộc đời, do đó ta bắt đầu hoảng loạn. Nhưng khủng hoảng trung niên có muôn vàn gương mặt và sắc thái khác nhau, cách nhận diện và ứng xử với nó cũng vô cùng khác biệt. Tuổi Trẻ Cuối Tuần bắt đầu diễn đàn này với vấn đề (chủ yếu) của những nam trung niên: thể thao quá độ.

NHỮNG TRUNG NIÊN BẮT ĐẦU BIẾT LO

Chín năm trước, ông T. bước vào tuổi “tứ thập nhi bất hoặc”, sau hơn 15 năm tốt nghiệp đại học rồi phấn đấu miệt mài, giữ vị trí quản lý hàng trăm nhân viên trong một doanh nghiệp nhà nước. Dù không đạt những thành tựu rực rỡ nhưng ông tạm ổn với một gia đình hạnh phúc, hai đứa con ngoan ngoãn. Tuy nhiên, một ngày nọ, ông cảm thấy khá mệt mỏi với thân hình nhiều mỡ mà chủ yếu tập trung ở bụng. Đi khám bác sĩ thì các chỉ số đường huyết, mỡ trong máu, chức năng thận, gan… đều có dấu hiệu đáng báo động. Bác sĩ khuyên ông nên tập thể dục, dọa thêm: “Nếu không, chỉ độ vài năm nữa là tình hình không thể cứu vãn được”.

Thế là ông t. thử tập ở công viên gần nhà. Ban đầu, ông chạy có 200m mà thở không ra hơi. Nhưng với quyết tâm, ông đã chạy được 5km sau ba tháng, 10km một năm sau đó. Ba năm sau ông tham gia giải half marathon đầu tiên. Năm sau nữa, ông tham gia giải marathon. Từ đó đến nay ông tham gia cả chục giải khác, cả Ironman, bơi lội, đạp xe. Giờ thì ngày nào ông T. cũng cố gắng chạy, đạp, bơi ít nhất một giờ, cuối tuần ông dành hẳn 2-3 giờ tập luyện.

Ông D. giờ làm phó chủ tịch của một định chế tài chính lớn. Sau khi rời cơ quan nhà nước, ông bỗng nhận ra những đấu đá, mệt mỏi ở nơi cũ đã ảnh hưởng nhiều đến sức khỏe và tinh thần mình. Giờ đây, khi đã lấy lại vóc dáng và trông khá trẻ so với tuổi gần 50, ông hãnh diện bước qua lời nguyền để trở thành một marathoner, một “Ironman finisher”, điều mà rất nhiều ông bạn đồng niên mơ ước.

Những thành phần tập luyện thể thao này khá đặc biệt. Đa số họ là những người có địa vị, thành đạt nhưng đã dành cả tuổi thanh xuân để lo cho sự nghiệp. Khi bước vào trung niên, họ bỗng nhận ra hình như thiếu một cái gì đó. Sự “hoàn thiện bản thân” (self actualization), một nhu cầu cao cấp trong tháp nhu cầu Maslow, được dồn cho việc khám phá những giới hạn về thể chất. Đi kèm một ám ảnh và ẩn ức về cơ thể sau bao năm bào mòn, dồn sức cho những danh vọng, gia đình và tinh thần.

Có một sự lo lắng không hề nhẹ mỗi khi đến dịp sinh nhật của một trung niên, như một cuarơ chuẩn bị đổ dốc, hào hứng pha lẫn căng thẳng, tay chực chờ bóp thắng nhưng lại hết sức cẩn thận tránh lộn nhào xuống dốc, khuôn mặt tỏ vẻ bình thản nhưng tim loạn nhịp bên trong, muốn lao dốc thật nhanh, dũng mãnh, khí thế nhưng lại cũng muốn hãm cho chậm lại, thong dong, tự tại. Đó là một phức cảm chỉ có ở trung niên.

Việc già đi có thể kích hoạt một loại tinh thần hướng nội, thường thì sự hướng nội đó tập trung quá khứ, thời gian còn lại và phải làm gì với nó. Điều đó có thể tạo ra sự lo lắng, và sự lo lắng đó có thể được nhân lên bởi sự chán nản, căng thẳng hoặc buồn chán. Khi lo lắng, buồn chán và bất lực, bạn làm gì? Đó là một vấn đề.

NHỮNG ĐIỀU CHỈNH BẤT NGỜ

Trong những thập kỷ trước, cuộc khủng hoảng trung niên được trình diễn trong một nền văn hóa đại chúng có phần phù du, với những người đàn ông da trắng lái xe thể thao, làm việc điên cuồng và chạy theo những phụ nữ trẻ trong nỗ lực tuyệt vọng mong muốn thấy mình trẻ lại.

Nhưng ngày nay, đám trung niên đang phản ứng với những lo lắng về tuổi trung niên không phải bằng cách bám vào những dấu tích cuối cùng của tuổi trẻ đã hết hạn mà là chấp nhận những thách thức dường như chỉ thuộc về giới trẻ: bằng cách đẩy lùi những giới hạn khả năng chịu đựng về thể chất, tham gia các môn thể thao về sức bền và sức mạnh. Đó là một sự hồi xuân hay sự điều chỉnh giữa cuộc đời đầy bất ngờ và không khỏi hoang mang.

Theo thống kê của Hiệp hội Triathlon (ba môn phối hợp) của Hoa Kỳ, gần 1/3 những người tham gia triathlon ở Hoa Kỳ nằm trong độ tuổi từ 40 đến 49. Đó là nhóm nhân khẩu học tham gia đông nhất và là một trong những nhóm cạnh tranh nhất.

Điều tương tự với giải Boston Marathon danh tiếng: hơn 8.200 vận động viên ở độ tuổi 40 đã vượt qua vạch đích vào tháng 4-2018 (chiếm 31% tổng số người về đích). Nhóm cạnh tranh lớn nhất tại New York Marathon 2017 là ở độ tuổi từ 40 đến 44. Tại London năm 2015, những vận động viên 40-49 tuổi này có thời gian trung bình nhanh hơn so với những người 20-29 tuổi.

Ở câu lạc bộ ba môn phối hợp lớn nhất Việt Nam, Vietnam Triathlon Club, hiện có hơn 3.000 thành viên, số lượng người trên 40 tuổi chiếm quá nửa. Các phong trào thể thao sức bền (endurance sports) mới phát triển gần đây ở Việt Nam nhưng những yếu tố về nhân khẩu học cũng không khác thế giới, lứa tuổi 40-49 vẫn là nhóm tham gia đông nhất.

Đối với một số người, cuộc khủng hoảng giữa cuộc đời nảy sinh từ nỗi sợ rằng những điểm yếu đã đeo bám không chỉ là những thách thức tạm thời, mà là một phần vĩnh viễn của con người mình. Cơ hội để đối mặt với những điểm yếu đó, nhận diện và đương đầu với nỗi sợ hãi là lợi ích chính của Ultra marathon, Crossfit, Ironman hay bất kỳ môn thể thao sức bền nào khác mà những trung niên này hướng đến.

ĐỐI DIỆN NHỮNG RỦI RO MỚI

Trong “Báo cáo hạnh phúc thế giới 2019” (“World Happiness Report 2019”) được Mạng lưới giải pháp phát triển bền vững của Liên Hiệp Quốc công bố tháng 3-2019 cho thấy đã năm thứ ba liên tiếp, Hoa Kỳ bị tụt hạng trong bảng xếp hạng hạnh phúc này.

Giáo sư Jeffrey Sachs của ĐH Columbia giải thích trong một báo cáo, rằng “xã hội nghiện hàng loạt” (“mass-addiction society”) Mỹ là động lực chính của sự không hạnh phúc này. Ông trích dẫn các chứng nghiện truyền thống, như rượu hoặc thuốc phiện, nhưng cũng nhấn mạnh những chứng nghiện khá đặc thù khác, bao gồm tập thể dục thể thao thái quá và các chế độ ăn kiêng đủ loại.

Hầu hết các chuyên gia đồng ý rằng khi một người theo đuổi việc luyện tập cường độ cao thái quá thì thường gặp những ảnh hưởng nghiêm trọng đến công việc, học tập, các mối quan hệ hoặc tạo ra cảm giác tội lỗi hay xấu hổ. Lúc này họ có những rối loạn về tâm lý. “Nếu nghỉ tập một ngày khiến bạn cảm thấy tồi tệ về bản thân thì đó là một vấn đề” – Hillary Cauthen, một nhà tâm lý học thuộc Hiệp hội Tâm lý học thể thao ứng dụng Hoa Kỳ, kết luận.

Mỗi người đối mặt cuộc khủng hoảng tuổi trung niên theo những cách khác nhau. “Khi bạn đến được đích cách đó 100 dặm (160km), ở đó không còn gì ngoài sự trống rỗng và người ta “chấp nhận thương đau” (embrace the suck) – nhà tâm lý học thể thao Dolores Christensen (ĐH California, Davis) nói.

Cô thực hiện một nghiên cứu về “100 milers” (những người hoàn thành cuộc đua 100 dặm) khi họ trải qua cuộc đua. Tuổi trung bình của những người này là 44. Cô theo dõi cảm xúc, mức độ tự tin của họ qua các giai đoạn khác nhau và nhận thấy: những người chạy bộ có thể chấp nhận nỗi đau của họ, không coi đó là mối đe dọa cho việc hoàn thành cuộc đua. Dường như họ có khoái cảm của những đau đớn, những ngón chân bật máu, chân tay rã rời. “Có một số người thực sự siêu việt về trải nghiệm đó – cô nói – Bằng cách nào đó, điều đó tốt cho chúng ta, vì nó nhắc nhở chúng ta về giới hạn sinh tử của mình”.

Tất nhiên, không có điều gì bắt người ta thúc đẩy bản thân như thế, vì chỉ cần hoạt động thể chất 150 phút mỗi tuần là giúp người ta giữ được sức khỏe. Nhưng từ kinh nghiệm của bản thân và kinh nghiệm của nhiều trung niên mà tôi quen biết, thể thao sức bền khắc nghiệt không tập trung vào việc làm bản thân trẻ lại mà là chú trọng nhiều hơn đến việc xây dựng bản thân trong những năm tới. Nói cách khác, trở nên già một cách tốt hơn. Hoặc nói theo nhà văn H. Murakami: “Hầu hết những người chạy bộ chạy không phải vì họ muốn sống lâu hơn, mà vì họ muốn sống trọn vẹn. Ngay cả khi ta chỉ định sống cho qua ngày đoạn tháng thì vẫn sẽ tốt hơn nhiều nếu sống những năm tháng ấy với những mục đích rõ ràng và sống động trọn vẹn thay vì bối rối hoang mang, và tôi tin rằng chạy bộ giúp ta làm được điều đó” (trích cuốn sách Tôi nói gì khi nói về chạy bộ).

Nhưng việc đẩy xa các giới hạn thể chất của giới trung niên có những rủi ro bất ngờ. Vài năm trước, ông L., người từng tham gia Ironman, đã phải nhập viện trong trạng thái hôn mê do bị sốc nhiệt khi chạy ngoài nắng. Các giải marathon lớn vẫn thường ghi nhận các trường hợp tử vong do quá sức ở người độ tuổi ngoài 40.

Có thể nói rằng những người thực hiện một tinh thần “không bao giờ bỏ cuộc” (never give up), “chấp nhận thương đau” và tìm niềm vui trong các môn thể thao đòi hỏi sức bền này là người theo “Chủ nghĩa duy thể thao” (Athleticism), thậm chí “Chủ nghĩa duy thể thao cực đoan” (Extreme Athleticism).

Khi thể thao trở thành một chủ nghĩa, nó gây những vấn đề khác, trầm trọng không kém. Một số người lúc nào cũng nói về các sự kiện thể thao của mình, dành nhiều thời gian cho tập luyện và bắt đầu bỏ bê các trách nhiệm với gia đình, cơ quan, sự nghiệp. Những vấn đề về chỉ số sức khỏe thể lý như đường huyết, tim mạch, gan, thận được giải quyết ổn thỏa nhưng có khi lại phát sinh những vấn đề tâm lý. Sự chìm đắm trong thể thao và tạm quên lãng những vấn đề liên quan cũng là một biểu hiện mất quân bình về tinh thần.■

Nguồn tham kho: 

1/Extreme Athleticism is the new midlife crisis (Medium.com).

2/http://worldhappiness.report/

3/ 21 bài học thế kỷ 21 – Yuval Harari.

Nhà sử học Yuval Harari cũng cho rằng hai kỹ năng quan trọng nhất của một người trong thế kỷ 21 là khả năng thích nghi với những biến đổi nhanh chóng, khôn lường và khả năng giữ được cân bằng về tinh thần.Những người theo “chủ nghĩa duy thể thao” dường như cố gắng tăng cường các hoạt động thể chất nhằm củng cố các năng lực tư duy để điều hướng trong bối cảnh thế giới mới.Nhưng họ rất cần giữ được sự thăng bằng tâm lý, chú ý đến những hậu quả nghiêm trọng của việc tập luyện thể thao quá mức này.

ĐÀO TRUNG THÀNH – Theo TuoiTre Online

4 GIẢI MARATHON THÂN THIỆN VỚI MÔI TRƯỜNG


Chạy bộ là hình thức di chuyển cực kỳ thân thiện với môi trường, tuy nhiên không phải giải chạy nào cũng đặt vấn đề bảo vệ môi trường làm ưu tiên. Chúng ta hãy cùng xem các giải chạy “nhà người ta” đã có những sáng kiến nào để trở nên “xanh” hơn nhé 🌳🌳🌳

#1 – SHELBY FARMS GREENLINE HALF MARATHON

Shelby Farms

#2 – PORTLAND MARATHON

Portland marathon

#3 – HARTFORD MARATHON

Hartford marathon

#4 – AUSTIN MARATHON

Austin marathon

Nguồn: Earth911.com
Biên tập bởi: The Running Hub

View original post

NHU QUYỀN TRONG NARUTO: PHÂN TÍCH VÕ HỌC VÀ NHỮNG TUYỆT KĨ LỪNG DANH GIỚI NHẪN GIẢ


Kể từ khi ra mắt, anime – manga Naruto không chỉ khiến chúng ta mãn nhãn bởi những ninjutsu (nhẫn thuật) mà còn là taijutsu (thể thuật). Trong đó, có 1 dạng thể thuật đặc biệt, gần gũi với đời sống và vô cùng lợi hại, đó là Juken (Nhu Quyền).

Trong Naruto, Nhu Quyền là kĩ năng đặc trưng của gia tộc Hyuga – gia tộc được coi là sở hữu trường phái thể thuật mạnh nhất làng Lá. Sở dĩ Nhu Quyền là độc chiêu của riêng gia tộc này là bởi nó gắn liền với Huyết Kế Giới Hạn họ sở hữu: Byakugan (Bạch Nhãn). Nhờ có Bạch Nhãn, họ có thể nhìn thấu tất cả huyệt đạo gồm 361 huyệt charka trên cơ thể địch thủ rồi từ đó triển khai phương án tấn công.

Dựa vào đặc trưng mà võ học chia làm 2 mảng lớn là cương quyền và nhu quyền. Ở Nhật, có rất nhiều môn võ thuật có cốt lõi dựa trên Jujitsu (nhu thuật) như Judo và Aikido. Nhu thuật cũng rất thịnh hành ở các quốc gia khác, khi nó là nền tảng sáng tạo của các môn như Vịnh Xuân Quyền (Trung Quốc) hay Nhu thuật Brazil. Trong Naruto, Nhu Quyền của gia tộc Hyuga có cốt lõi theo nhu thuật.

Khác với nhiều người cho rằng là quyền pháp “dĩ nhu chế cương”, Nhu Quyền là bộ pháp thuộc dạng “cương nhu phối triển”, tức trong cương có nhu, trong nhu có cương, cương nhu cứ thế mà phối hợp nhuần nhuyễn để đạt hiệu quả tối ưu nhất. Tốc độ của bộ pháp này rất nhanh, uyển chuyển, có thể tự do chuyển hướng theo ý muốn nhưng lại không vồ vập. Tức khi Nhu Quyền được tung ra, người thi triển sẽ phải đánh chắc tiến chắc, không hề có 1 động tác thừa nào, điều này làm giảm sự tiêu hao thể lực 1 cách tối đa đồng thời tránh để lộ ra kẽ hở. Toàn thân tĩnh lặng nhưng linh hoạt, vừa có thể chủ động tấn công lại vừa có thể chờ đợi thời cơ mà phản kích. Từ đó, người thi triển vừa có thể triệt tiêu đòn của đối phương, vừa lợi dụng sức của đòn đối diện mà đánh trúng yếu điểm của đối phương. Tựa như dòng nước, cùng với Bạch Nhãn mà Nhu Quyền linh động, nhẹ nhàng, có thể tấn công bất kì đâu, bất kì yếu điểm nào mà kết thúc trận đấu 1 cách chóng vánh.

Khi tấn công vào thân thể đối phương, Nhu Quyền dùng phương pháp tập hợp chakra vào lòng bàn tay rồi đánh vào các yếu điểm, các huyệt chakra mà Bạch Nhãn đã nhìn thấu. Về mặt cơ bản, Nhu Quyền có thể tấn công thẳng vào những chỗ không phải cao thủ võ thuật nào cũng thấy rồi khiến đối phương bị nội thương, thay vì ngoại thương khi tấn công bằng cương quyền. Chính vì thế, dù tấn công tưởng như nhẹ nhàng, không có lực nhưng đó đều là sát chiêu, gây tổn thương huyệt đạo lẫn lục phủ ngũ tạng. Trong đó, lục phủ ngũ tạng lại không thể rèn luyện để có thể mạnh lên như chân tay, vì thế mà rất khó để có thể chống lại tác động của Nhu Quyền.Trong kì thi Chuunin, Uzumaki Naruto đã rất ngạc nhiên khi Hyuga Neji chỉ đánh rất nhẹ mà có thể suýt đánh chết cả Hyuga Hinata. Hai bàn tay di chuyển tưởng như không hề có lực nào trong đó, chỉ khi chạm vào thân thể rồi mới phát kình, quả thật là quá lợi hại.

Trong thực tế, cách đánh này còn là 1 trong những lí do mà cao thủ nhu thuật có thể ra đòn rất nhanh mà vẫn có thể tự do chuyển hướng, khác với cương quyền khi đã xuất thì chỉ có thể thu về nửa chừng, để lộ ra kẽ hở. Toàn thân luôn trong trạng thái chờ thời cơ mà biến chuyển liên tục, khiến đối phương không thể đoán trước. Đó là lí do mà hồi đầu, nếu không dụng tới lợi thế tốc độ và sức mạnh của Bát Môn Độn Giáp thì Rock Lee không thể chiến thắng được Neji.Không chỉ phải thuần thục bộ pháp và cách sử dụng Bạch Nhãn, các thành viên của gia tộc Hyuga còn phải thuần thục trong việc điều khiển, kiểm soát, dẫn truyền chakra. Từng quyền xuất ra phải dùng 1 lượng chakra sao cho vừa phải nhằm tiết kiệm thể lực, lại vừa có thể gây thương tổn 1 cách tối đa. Việc xuất chakra ra khỏi cơ thể cũng là sở trường đỉnh cao của gia tộc Hyuga, và phải nói rằng đây là kĩ năng có cấp độ rất khó. Từ lỗ chakra trên ngón tay, họ có thể phóng chakra ra như 1 cây kim sắc bén, rồi cùng với Bạch Nhãn mà họ có thể cắt, hay châm những thứ mắt thường không nhìn thấy như tơ của Kidomaru. Nhưng không chỉ ngón tay mà họ có thể phóng từ mọi lỗ chakra trên toàn cơ thể. Vì thế, ta có thể thấy rằng kĩ thuật này đòi hỏi trình độ kiểm soát chakra thượng thừa mà ngay cả những nhẫn giả cấp độ Jounin của các gia tộc khác cũng không thể làm nổi.

Sau đây là những tuyệt kĩ của trường phái Nhu Quyền

1. Hakkeshou Kaiten – Bát Quái Hồi Thiên Chưởng

Bát Quái Hồi Thiên Chưởng là thể thuật bí mật chỉ truyền cho Tông gia nhà Hyuga, và có thể coi nó là 1 chiêu thức thể thuật cấp cao của trường phái Nhu Quyền. Hồi Thiên là 1 đòn phòng thủ, sử dụng lợi thế tầm nhìn 360 độ của Bạch Nhãn nhằm nhìn thấu mọi đòn tấn công từ nhiều hướng; đồng thời bù cho khiếm khuyết về điểm mù của nó (Bạch Nhãn có điểm mù nhỏ ở phía sau cổ ở trên đốt sống ngực thứ 3).Hồi Thiên dựa theo nguyên lý phóng chakra từ mọi lỗ chakra trên toàn cơ thể. Ngay trước khi đòn tấn công đến gần, người thi triển giải phóng một lượng chakra lớn từ tenketsu (huyệt đạo) ra ngoài cơ thể, sau đó dùng 1 chân làm trụ và xoay vòng tròn với tốc độ cao để chakra tạo thành lốc xoáy đánh bật lại hầu hết các đòn tấn công. Nói cách khác, đây chính là bí kĩ phòng thủ tuyệt đối của gia tộc này.

Hồi Thiên tuy có phạm vi nhất định, nhưng nếu tu luyện thêm thì nó có thể mở rộng phạm vi ra, trở thành 1 đòn tấn công hữu hiệu để thổi bay đối phương. Tấn công chính là phòng thủ, phòng thủ chính là tấn công – là đẳng cấp mà Hyuga Hiashi đã đạt được.

2. Hakke Kuushou – Bát Quái Không Chưởng

Bát Quái Không Chưởng là chiêu thức thể thuật cơ bản của bộ pháp Nhu Quyền. Bằng cách xác định điểm trọng yếu trên cơ thể địch bằng Bạch Nhãn, người thi triển sau đó sẽ nén chakra vào lòng bàn tay rồi bất ngờ tung chưởng. Chưởng khí sau khi trúng đối phương, không chỉ thổi bay hắn khiến hắn không kịp định thần, mà còn đả thương cả huyệt đạo trên cơ thể hắn.

3. Hakke Hasangeki – Bát Quái Thủ Phá Sơn

Bát Quái Thủ Phá Sơn là 1 biến thể mạnh hơn của Bát Quái Không Chưởng, với việc dồn chakra lớn hơn rất nhiều, có thể là dồn toàn bộ công lực vào 1 chiêu duy nhất. Tuy nhiên, khác với Bát Quái Không Chưởng là chiêu thức để công kích từ xa (khoảng từ 5 mét đến 10 mét), Bát Quái Thủ Phá Sơn lại chú trọng việc tấn công ở cự ly gần (xa khoảng 5 mét) nhằm lực công kích có thể mạnh đến mức tối đa.

Đối thủ khi trúng đòn sẽ bị sức ép đánh bật về phía sau, có thể bị va đập mạnh vào vách đá hoặc nền đất, đồng thời toàn bộ huyệt đạo trong cơ thể bị tổn thương dẫn đến mất khả năng kiểm soát chakra, đồng nghĩa với chết hoặc bị thương nặng.

4. Hakke Rokujuuyonshou – Bát Quái Lục Thập Tứ Chưởng

Bát Quái Lục Thập Tứ Chưởng là bí kĩ bá đạo nhất của trường phái nhà Hyuga, được sáng chế bởi tông gia. Với tầm nhìn 360 độ của Bạch Nhãn, người thi triển hình dung ra 1 vòng tròn Bát Quái lấy chính mình làm tâm. Khi địch nhân đứng trong phạm vi vòng bát quái này, họ sẽ phải hứng trọn tất cả các cú đánh liên tiếp của người thi triển. Với Bạch Nhãn, người thi triển có thể nhìn thấy dòng chakra chuyển động trong thân thể đối thủ và dùng Nhu Quyền đánh trực tiếp vào 64 điểm huyệt đạo trọng yếu. Chiêu thức này bao gồm 6 thức với tốc độ ngày càng tăng dần, bắt đầu bằng cú đánh vào 2 điểm cùng lúc, sau đó là 4, 8, 16 và cuối cùng là 32 điểm cùng 1 lúc. Khi đánh trúng 64 điểm thì hệ thống chakra trong người đối thủ bị tổn thương nghiêm trọng, tạm thời ngưng trệ việc tuần hoàn chakra, mất đi khả năng dùng nhẫn thuật, thậm chí có thể chết ngay lập tức.

5. Hakke Sanjuunishou – Bát Quái Tam Thập Nhị Chưởng

Bát Quái Tam Thập Nhị Chưởng là 1 phiên bản giảm 1 nửa thức của Lục Thập Tứ Chưởng, tức dùng để công kích 32 điểm huyệt đạo nhằm loại bỏ khả năng vận chakra của địch.

Xét theo tính chiến thuật, chiêu này cũng có hiệu quả rất tốt. Nó dành cho những người vừa muốn kết thúc chiêu số thật nhanh để có thể sử dụng 1 chiêu khác phù hợp hơn, tiết kiệm thời gian nhưng vẫn có thể khống chế địch nhân. Thậm chí, trong tiểu thuyết Itachi Shinden, nó có thể rút gọn thêm 1 nửa nữa, thành chiêu Hakke Juurokushou (Bát Quái Thập Lục Chưởng) với việc công kích 16 điểm huyệt đạo.

6. Hakke Hyakunijuuhachishou – Bát Quái Nhất Bách Nhị Thập Bát Chưởng

Bát Quái Nhất Bách Nhị Thập Bát Chưởng là phiên bản cải tiến của Lục Thập Bát Chưởng, do Hyuga Neji sáng tạo ra. Về mặt cơ bản, chiêu thức này là phiên bản nhân đôi số điểm huyệt đạo cần công kích, lên tới 128 điểm với tốc độ gấp đôi.Bắt đầu bằng cú đánh vào 2 điểm cùng lúc, sau đó là 4, 8, 16, 32 để hoàn tất 64 điểm và cuối cùng là 64 điểm khác cùng 1 lúc. Với tốc độ nhanh và số lượng đòn công kích gấp đôi, chiêu thức này có thể tấn công nhiều địch nhân trong phạm vi hoặc dồn toàn bộ lên cơ thể 1 người.

7. Shugo Hakke Rokujuuyonshou – Thủ Hộ Bát Quái Lục Thập Tứ Chưởng

Thủ Hộ Bát Quái Lục Thập Tứ Chưởng là chiêu thức mà Hyuga Hinata đã sáng tạo ra, khi cô miệt mài tập luyện mỗi ngày bên thác nước. Với việc kết hợp Hồi Thiên Chưởng và Lục Thập Tứ Chưởng, đây chính là chiêu thức đỉnh cao công thủ hợp nhất.Hinata phát chakra từ bàn tay của cô ra và di chuyển tay tạo thành một mạng lưới chakra hình cầu bao bọc xung quanh cơ thể. Trong khi mạng lưới chakra hình thành, Hinata lại định hình chúng thành những lưỡi kiếm mỏng, sắc bén, linh hoạt có khả năng cắt cả những vật nhỏ như ong muốn thâm nhập vào phạm vi đó, thành từng mảnh nhỏ.

Không chỉ vậy, cô còn có thể tăng cường phạm vi của nó bằng cách tăng cường lượng chakra, đồng thời tăng tốc độ di chuyển tay. Vừa có thể tấn công lại có thể phòng thủ trước số lượng địch nhân lớn hơn.

8. Juuho Soushiken – Nhu Bộ Song Sư Quyền

Nhu Bộ Song Sư Quyền là bí kĩ cấp cao chỉ truyền dạy cho thành viên Tông gia.Sau khi tập trung chakra vào hai nắm đấm, Hinata sẽ tiến tới đối thủ bằng những bước chân xoay tròn để vừa tránh đòn tấn công mình vừa có thể tiếp cận đối thủ. Khi tiếp cận thành công, người thi triển sẽ giải phóng chakra ra và định hình thành hình đầu 2 con sư tử. Điều này đòi hỏi khả năng kiểm soát chakra phải rất tốt, ngay với cả 1 thành viên của gia tộc Hyuga.

Với phạm vi và sức hủy diệt được tăng cường, chiêu thức này có thể kết hợp cùng những chiêu thức công kích như Lục Thập Tứ Chưởng, hay Bát Quái Không Chưởng nhằm phóng 2 đầu sư tử để tấn công tầm xa.

-Yasha, form HQ with love!

Kuro Yasha -https://spiderum.com

Lý Tiểu Long và Chạy Bộ


Lý Tiểu Long (Bruce Lee) từng nhấn mạnh rằng người luyện Triệt Quyền Đạo trước tiên phải tập cho có sức khỏe tốt.

Anh nói:“Nếu như bạn không có một sức khỏe tốt thì không thể tham gia vào một trận đấu khốc liệt. Theo tôi thấy thì chạy bộ là hình thức rèn luyện cơ thể tốt nhất. Chạy bộ rất là trọng yếu, bạn nên tập thói quen chạy bộ suốt đời. Khi bắt đầu chạy bạn nên chạy chậm, cơ thể buông lỏng, sau đó dần dần chạy xa hơn nhanh hơn, cuối cùng vận động cả tay chân”.

LTL thường xuyên chạy bốn dặm vào thứ Hai, thứ Tư và thứ Sáu ở pace dưới bảy phút một dặm (sub 4:20/km), thay đổi nhịp độ và tốc độ trong suốt buổi chạy. Sau một loạt các bài chạy thả lỏng, LTL sẽ chạy nhanh trong một khoảng cách ngắn và sau đó tiếp tục chạy thả lỏng. Điều này sẽ làm tăng nhịp tim của anh và giúp phát triển lưu thông tim mạch và sức mạnh trái tim. Đôi khi LTL cũng xáo trộn đôi chân trong khi chạy để đốt cháy nhiều calo hơn nhằm gia tăng thể lực.

Các thói quen chạy bộ của LTL rất tương tự như kỹ thuật chạy interval của ngày hôm nay. LTL sẽ chạy bộ ở mọi nơi: tại công viên, bãi biển, rừng, đồi hoặc vỉa hè lát đá. Anh chạy chăm chỉ như một con chiên ngoan đạo bởi vì, đối với anh ta, chạy là một hình thức thiền định, một mình trong suy nghĩ của mình, ngoài điều trị tim mạch và tập thể dục giảm cân.

Chạy, cùng với chế độ ăn uống, đã giúp giữ cho cơ thể của LTL giảm chất béo xuống và giúp anh ta có được cái bụng 6 múi trong một cơ thể gọn gàng và sắc bén. Một chế độ tập luyện tận dụng nhiều bài chạy là một cách chắc chắn để giảm cân và duy trì thể lực.

Sau đây là lời kể từ Stirling Silliphant, một người bạn thân và cũng là học trò của Lý Tiểu Long. Silliphant cũng là một nhà sản xuất phim nổi tiếng người Mỹ:

Bruce đã bắt tôi chạy đến ba dặm một ngày, thực sự ở một pace khá căng. Chúng tôi chạy ba dặm trong 21 hoặc 22 phút, pace dưới 8:00/mile (sub 5) [Lưu ý: khi chạy một mình vào năm 1968, Lee sẽ giảm thời gian xuống còn 6:30/mile (pace 4)].

Sáng hôm đó anh ta nói với tôi “Chúng ta sẽ chạy 5 dặm.”

Tôi nói, “Bruce, tôi không thể chạy 5. Tôi lớn tuổi hơn bạn, và tôi không thể chạy 5 được.”

Anh ấy nói, “Khi chạy đến 3 dặm, chúng ta sẽ sang số và chỉ còn hai dặm và bạn sẽ làm được.”

Tôi nói “Được rồi, tôi sẽ liều một phen.”

Vì vậy, chúng tôi chạy đến mốc 3 dặm, khi bắt đầu vào dặm thứ tư tôi thấy ổn thỏa được ba hoặc bốn phút, và sau đó tôi thực sự bắt đầu te tua.

Tôi mệt mỏi, trái tim tôi đập thình thịch, tôi không thể chạy thêm nữa và tôi nói với anh ta, “Bruce nếu tôi chạy thêm nữa” – tôi nói trong lúc đang chạy – “nếu tôi chạy thêm nữa, tôi phải lảnh đủ một cơn đau tim và chết.”

Bruce nói, ”Thế thì chết.” Câu nói đó làm tôi phát điên lên và tôi chạy cho đủ 5 dặm.

Sau khi đi tắm xong, tôi đi ra hỏi vặn Bruce “Tại sao bạn nói thế?” Anh ta trả lời, “Bởi vì bạn cũng có thể chết. Nghiêm túc mà nói, nếu bạn luôn đặt ra những giới hạn về những gì bạn có thể làm, thể chất hoặc bất cứ thứ gì khác, nó sẽ lan rộng sang phần còn lại của cuộc đời bạn. Nó sẽ lan truyền vào công việc của bạn, vào tinh thần của bạn, vào toàn thể bản thể bạn. Không có giới hạn. Có khoảng bằng phẳng, nhưng bạn không được ở đó, bạn phải vượt ra ngoài chúng. Nếu nó giết bạn, nó sẽ giết bạn. Làm người thì phải liên tục vượt quá trình độ của mình.”

Các thói quen luyện tập của Lý Tiểu Long là một thành tựu tuyệt vời, và nó giúp anh có thể làm những kỳ công siêu nhân của sức mạnh.  Và LTL đã thực hiện từng ngày, từng tháng, từng năm, cho thấy sự dẻo dai của  một kẻ phi thường.

Trước khi  nghĩ đến việc tập theo LTL, nên hiểu rằng thói quen luyện tập của họ Lý phụ thuộc vào một nguyên tắc đơn giản. Tâm trí mạnh hơn thể xác, và trí tuệ có thể làm cho cơ thể chịu đựng bất kì cái gì. Bất chấp lời khuyên của bác sĩ, LTL đã đẩy bản thân mình qua chế độ luyện tập thường xuyên và quá tải để vượt qua cường độ của loài người.

Từ bảy đến chín giờ sáng, Lý Tiểu Long sẽ tập trung các bài tập bụng, ép dẻo, và chạy bộ. Từ mười một đến mười hai giờ anh sẽ tập tạ và đạp xe. Đây là cốt lõi trong việc rèn luyện thể chất của LTL , và anh sẽ dành thời gian lẻ trong ngày để trau dồi thêm các kỹ thuật chuyên môn.

Theo những số liệu ghi chép về sự luyện tập của Lý Tiểu Long, công việc luyện tập hằng ngày của anh bao gồm:

–          Xoay thắt lưng 4 đợt, mỗi đợt 90 lần

–          Đứng ngồi: 4 đợt, mỗi đợt 20 lần

–          Nâng chân: 4 đợt, mỗi đợt 20 lần

–          Nghiêng người: 4 đợt, mỗi đợt 50 lần

–          Đá: 4 đợt, mỗi đợt 50 lần

Lý Tiểu Long đã phát triển xa hơn chuỗi bài tập nói trên theo thời gian và đã thêm những bài tập như: đứng, ngồi, cúi người bên hông, nâng chân, cúi và xoay lưng cùng các động tác “Dragon flag” để có những bài luyện cơ bụng hoàn hảo hơn. Động tác “Dragon flag” là động tác luyện tập kỹ năng cực kì khó khăn. Theo đó, Lý Tiểu Long nằm trên một băng ghế dài, hai tay thẳng giữ chặt ghế rồi nâng toàn thân lên, chỉ chống đỡ bằng vai. Sau đó, với hai đầu gối khép lại gần nhau và thẳng lưng trên ghế dài, Lý Tiểu Long lại tiến hành nâng hai chân lên.

Dragon Flag, một tư thế rất khó mà chính Lý Tiểu Long nghĩ ra và tập luyện.

Trong quá trình hổ trợ tập tạ LTL sẽ thực hành những bài tập như squats, push up, reverse curl, concentrated curl, reverse wrist curl, wrist curl và French press. Anh thường xuyên tập trung vào chuyển động các sợi cơ co bóp nhanh và chậm. Điều thú vị là, ngay từ đầu, LTL tin rằng cơ bắp lớn hơn là cơ bắp mạnh hơn, nhưng sau này, gần lúc gặp tai nạn qua đời, anh ta đã tin rằng điều này không phải như vậy.

Là một người say mê tập cơ bụng, Lý Tiểu Long đã tập bụng trong mọi tư thế: đứng, ngồi, xoay ghế La Mã, nâng chân, xoạc chân hình chữ V. Anh đã tận dụng tập cơ bụng bất cứ lúc nào rảnh trong ngày và thậm chí khi về đêm.

Theo Bob Wall, một người bạn đồng thời là diễn viên điện ảnh cùng thời với LTL thì “Lee có khả năng chạy liên tục một đoạn đường dài 6 dặm. Nhưng anh không thực hiện việc đó, phương pháp của anh là chạy lui uốn khúc hết tốc lực trong vòng 1 dặm, một dặm đi bộ rồi chạy tiếp tục 1 dặm…” Trong khi đó, trong ký ức của Uyehara thì LTLđã tập luyện luân phiên như sau: “chạy, đạp xe tại chỗ trong thời gian là 45 phút tức là khoảng 10 dặm đường”.

Một số bài tập thứ yếu của Lý Tiểu Long thật khó tin. Anh thích nhảy dây, và sau khi đạp xe tại chỗ, anh sẽ thực hiện tới 800 bước nhảy. Anh cũng thích đấm bàn tay trần của mình vào xô cát, và anh sẽ lặp lại 500 lần. Đây là một kiểu luyện tập truyền thống nhằm tạo dựng khả năng cứng cõi.

Tóm lại, chúng ta phải cẩn thận khi cố gắng luyện tập như mô tả ở trên. Hãy nhớ rằng ngay cả Lý Tiểu Long đã luyện tập đến một mức độ, anh ta đã bùng nổ và đặt cơ thể của mình vào bờ vực của nguy cơ. Tuy nhiên, một khi bạn đã tôi luyện lên đến một trình độ cao của thói quen luyện tập như Lý Tiểu Long, bạn cũng sẽ có được những kỳ công của một siêu nhân.

(theo Bruce Vu: Nhà khoa học không gian. Vận động viên chạy bộ ưu tú trong nhóm tuối 55-59. Pacer cự ly 100 miles được NASA gửi đến. Thành tích chạy bộ (tính từ năm 2016): 5km 00:22:56, 10km 00:48:08 ,10 miles 1:19:33, Half Marathon 1:52:34, Marathon 3:59:47)

Theo Bruce Vu – boidapchay.com

Tham khảo thêm về tâp thiền chạy bộ : https://nguoidentubinhduong.wordpress.com/2019/01/23/tap-thien-chay-bo/

Sống lâu sống khỏe


Hành trình đi tìm bí thuật sống lâu sống khỏe

Cuộc truy tìm bí thuật sống lâu và sống khoẻ của tôi khởi đầu cách nay chừng 20 năm. Tôi đã lưu lại tất cả các bài báo nói về tuổi già, các triệu chứng lão hoá, những nguyên nhân làm xơ cứng các mô, những chứng bệnh kỳ lạ làm con người mỗi năm già đi 10-15 tuổi, những trường hợp ngưng lão hoá sau cơn bạo bệnh, hôn mê kéo dài…

Tôi cũng đã gặp hàng trăm cụ từ 60-70 đến trên 90 tuổi tập dưỡng sinh tại các công viên và những lão võ sư trong Ban cố vấn Hội võ cổ truyền Tp. HCM: Huỳnh Khánh Hội, Phạm Cô Gia, Trần Tiến. Tôi đã tiếp xúc các nhà tu hành, được người đời xưng tụng là đắc đạo, tuy tuổi cao mà da mặt luôn tươi nhuận, hồng hào, không một nếp nhăn.

Với tất cả các bậc trưởng lão đó, tôi chỉ đặt ra mỗi câu hỏi: “Đâu là bí quyết sống lâu và sống khoẻ?” Và câu trả lời đầy đủ nhất, bao quát nhất tôi đã nghe được trong lần nhàn đàm với giáo sư thạc sĩ y khoa Ngô Gia Hy.

Bí quyết sống lâu và sống khoẻ của giáo sư Ngô Gia Hy

Một hôm, nhân lễ phát văn bằng của đại học dân lập Hùng Vương, tôi ngồi bên cạnh giáo sư Ngô Gia Hy. Ở tuổi gần 90, giáo sư vẫn không ngừng hoạt động trí tuệ và luyện tập khí công. Câu chuyện xoay quanh việc đẩy lùi tuổi già bằng khoa học hiện đại. Tôi hỏi giáo sư về bí quyết sống lâu và sống khoẻ của ông. Giáo sư vui vẻ đáp: “Thứ nhất là luôn luôn vui tươi, lạc quan, tích cực. Thứ hai là có cũng được, không có cũng được”.

NgoGiaHy BuiTheCan Hành trình đi tìm bí thuật sống lâu sống khỏe
            GS Ngô Gia Hy (phải) và GS Bùi Thế Cần

 Theo đại sư Tohei Koichi, sáng tổ môn phái Shin Shin Toitsu Aikido (Thân tâm đồng nhất Hiệp Khí Đạo), sự hợp nhất tinh thần và thể xác là chủ yếu để phát huy được tối đa năng lực của mỗi con người. Trong sự hợp nhất đó, tinh thần phải chủ động. Một tinh thần luôn tươi vui, lạc quan, tích cực sẽ giúp cơ thể vượt qua nọi khó khăn, tự điều chỉnh các trục trặc, khai thông những bế tắc của khí huyết… Điều này cũng phù hợp với những phát hiện mới nhất của môn Điều chế học (cybernétique). Một tinh thần mạnh mẽ, hưng phấn không những chỉ có khả năng phòng bệnh mà cả trị liệu.

“Có cũng được, không có cũng được” là một ý niệm triết học đơn giản, nhưng áp dụng vào cuộc sống đời thường không dễ, vì con người vẫn là nạn nhân của tham, sân, si, thất tình, lục dục…

Phần còn lại của bí quyết sống lâu và sống khỏe là biết sống điều độ. Giáo sư Ngô Gia Hy cho biết thêm: “Tôi thường đi ngủ vào lúc 20 giờ 30, đến 4 giờ sáng thì thức dậy và làm việc. 6 giờ bắt đầu tập khí công”. Giáo sư thường dành 45 phút để luyện tập khí công và Thái cực quyền; trong đó khí công chiếm 30 phút và Thái cực quyền 15 phút. Mỗi ngày luyện công 2 lần, vào lúc 6 giờ sáng và 6 giờ chiều.

Và một điều cuối cùng mà giáo sư Ngô Gia Hy không ngớt nhắc đi nhắc lại: “Không bao giờ được ngơi nghỉ, phải làm việc bằng trí não, càng làm việc thì đầu óc càng thông tuệ, sắc bén. Trí óc ta với hàng tỷ tế bào thần kinh, giống như một con dao, phải được mài dũa mỗi ngày, nếu không sẽ bị rỉ sét”.

Bên cạnh hoạt động trí não thường xuyên còn phải có thú đam mê giải trí (hobby). Tôi đã vô cùng kinh ngạc khi được giáo sư cho xem bộ sưu tập khổng lồ của mình về bưu hoa. Tem được xếp theo từng quốc gia, vùng lãnh thổ và theo đề tài với đầu óc của nhà khoa học, tinh vi, tinh tế đến kỳ lạ. Tôi tự hỏi không biết ông lấy đâu ra thời gian để làm công việc sưu tập, ghi chú, phân loại, đối chiếu này. Giáo sư ngỏ ý muốn tôi chọn một con tem trong loại “tối hiếm” (rarissime) của ông. Tôi chợt hiểu ý của câu: “Có cũng được, không có cũng được”.

Bác sĩ Tom và “cô gái yểu điệu thục nữ”

Chúng tôi ngồi ở sân thượng khách sạn Majestic nhìn xuống sông Sài Gòn. Tàu phà xuôi ngược trên sông trong ánh sáng rực rỡ của buổi sáng mùa xuân ấm áp. Bác sĩ Tom tự giới thiệu như là một nhà lão hoá học (gerontologue). Tuy đã quá tuổi “cổ lai hy”, song phong thái của ông trẻ trung như người ở tuổi 40. Tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Ông nói với tôi:

– Đấy, anh xem.

Tôi ngoảnh lại. Một thiếu nữ trong chiếc quần short kaki và áo sơ mi trắng hở cổ đến ngồi bên cạnh Tom, đối diện với tôi. Làn da trắng mịn và môi hồng tự nhiên. Không son phấn và hầu như không trang điểm, trừ một ít mascara trên hàng mi đen nhánh.

– Ciao! (Chào!).

Giọng Ý chính tông, không nhầm được, duy có điều là hơi trầm và khàn đối với một cô gái chỉ khoảng 24-25 tuổi. Thế nhưng tôi đã sửng sốt khi biết cô thực sự là… bà, vì đã xấp xỉ 50 và là một tỷ phú, chủ một công ty lớn của Mỹ. Trong khi Helena (tên thân mật của bà) đang ngồi đây thì tại một điểm nào đó trên biển Égée, chiếc du thuyền của bà đang thả neo chờ đợi. Tom là bác sĩ, săn sóc viên, tùy viên liên lạc và quản gia du thuyền của Helena. Theo Tom, dù bề ngoài có vẻ yểu điệu thục nữ, Helena có một ý chí sắt đá.

Trẻ, khoẻ và đẹp ở tuổi 50

Bí quyết để giữ gìn tuổi trẻ, sức khoẻ và sắc đẹp của Helena, theo Tom, nằm gọn trong một từ: “Topothérapie”.
Tôi cau mày, thắc mắc. Với đôi mắt cười cười hóm hỉnh, Tom đột ngột hỏi:

– Anh có nhận thấy là mấy anh chàng phi công đường dài có vẻ trẻ hơn người bình thường cùng lứa tuổi không? Anh có biết là mấy người đó được miễn nhiễm một số bệnh vốn là những bệnh thường kỳ nơi những người cuốc bộ suốt đời như phong thấp, hen suyễn, đầu thống… Anh chỉ cần thay đổi độ cao là một số vấn đề tự nó có thể giải quyết…

Tom giải thích là sau khi học y khoa, anh đã nghiên cứu châm cứu, lý thuyết âm dương ngũ hành, sự vận hành của khí trong con người, sự kích thích của điện trường và từ trường trên cơ thể, ảnh hưởng của khí áp đối với con người, tác động của ngoại cảnh (màu sắc, âm thanh, ánh sáng…) của độ cao trên sức khoẻ…

Anh ta đề cập đến Yoga, Thiền học, án ma pháp của Cốc Đại Phong, phương pháp cấy nhau của Philatov, phương pháp tiết thực của vùng Nepal, phép ăn hoa quả, ăn chay giúp nội tạng giảm tiêu hao công sức và năng lượng, và phương pháp trị liệu bằng âm nhạc (musicothérapie), hoặc bằng hải dương (thalassothérapie). Phần lớn các phương pháp trên đều được Tom và Helena áp dụng một cách có hệ thống theo một trình tự rất thích hợp và khoa học.

Vừa lắng nghe những lời phân tích, lý giải khoa học và siêu khoa học của Tom, tôi vừa ngước mắt nhìn Helena. Cô ta nhìn lại tôi, nụ cười quyến rũ kỳ lạ.

– Thế còn topothérapie? Tôi hỏi.

– Là trị liệu và phòng ngừa bệnh tật bằng cách đi từ địa vực này đến địa vực khác trên trái đất, tìm những vùng đất thích hợp với tâm thể của mình do khí hậu, thời tiết, khí áp, cảnh trí, nhân văn…

Tom rành tất cả các vùng đất có suối nước nóng với các đặc tính riêng của từng địa danh, những miền có tỷ lệ cao nhất về người cao tuổi tại các châu lục, những ngọn núi được xem là linh địa của mỗi quốc gia… Tôi hỏi Tom:

– Topothérapie có thể áp dụng cho một tỷ phú, còn người nghèo thì sao?

Anh cười đáp:

– Anh đã đi hết đất nước của mình chưa?

GS Bùi Thế Cần

http://www.vo.edu.vn

TẬP THIỀN CHẠY BỘ


 

Chạy bộ dĩ nhiên là tốt cho sức khỏe. Nhưng chạy bộ cho phù hợp với lời khuyên của bác sĩ sẽ tốt nhiều thêm cho sức khỏe   — hơn là khi chạy chỉ là chạy. Và khi chạy cho phù hợp với thiền chánh niệm sẽ còn tốt thêm cả trăm đường…

Thực ra không có gì mới, vì ngày xưa  các thiền sư đã dạy rằng tập thiền là cả đi đứng nằm ngồi. Tuy nhiên, phần lớn nhà chùa ưa nói về thiền ngồi và thiền đi bộ… Không mấy khi, và không mấy ai nói về thiền chạy bộ. Hiển nhiên, chạy phải cần nhiều phương tiện hơn, như giày, vớ, áo lạnh, và đường chạy an toàn.

Trước tiên, với y khoa, hễ chạy là tốt, vì chạy là một dạng thể dục có lợi. Tác giả Daniel Pendick viết trên tạp chí Harvard Health Publications ngày 30/7/2014 rằng một cuộc nghiên cứu phổ biến trước đó một tuần trên tạp chí Journal of the American College of Cardiology  cho thấy rằng ngay cả chạy mức độ chậm (low-intensity running) từ 5 tới 10 phút mỗi ngày cũng đủ để tăng tuổi thọ nhiều năm, so với không chạy chút nào.

Đối với Đại sư Tây Tạng Sakyong Mipham Rinpoche, chạy nhất định phải là thiền, bởi vì không nên thuần chạy là chạy. Đó là lý do Đại sư soạn ra tác phẩm “Running with the Mind of Meditation” (Chạy Bộ Với Tâm Thiền). Thầy còn làm một bản ghi âm hướng dẫn, đọc khoảng  15 phút để những người chạy bộ nghe và giữ đúng hướng dẫn, gọi là vừa chạy, vừa thư giãn, vừa chánh niệm chú tâm vào giây phút hiện tiền xuyên qua hòa hợp đồng bộ tâm và thân.

Tạp chí Chatelaine Magazine trong một bài viết ngày 30/10/2012, ghi lại cuộc phỏng vấn Đại sư Sakyong Mipham Rinpoche về chạy bộ trong chánh niệmĐại sư cũng là một lực sĩ chạy đã hoàn tất 9 cuộc thi trường lực (marathon: cuộc thi chạy đường xa, độ dài chính thức mỗi cuộc thi là 42.195 kilometres).

Đại sư nói rằng ban đầu chỉ nghĩ là chạy để giữ sức khỏe, nhưng dần dà chạy trở thành niềm  vui lớn và là cuộc thư giãn – một cách để nối kết thân, tâm và thiên nhiên chung quanh cùng một lúc.

Đại sư kể rằng  đại sư tập thiền từ thời rất nhỏ, nên đã thấy việc luyện tâm xuyên qua thiền tập cũng  đưa ra những phẩm chất hệt như, nếu không phải thâm sâu hơn, như luyện thân xuyên qua thể dục.

Đại sư nói, “Tôi thấy liên hệ giữa chạy bộ và thiền tập là một khám phá tự nhiên. Xuyên qua thiền tập, chúng tôi học giữ chánh niệm trong mọi hoạt động đời thường – dù là chạy bộ, đi bộ, hay ngay cả khi gặp gỡ bạn hữu và gia đình. Trong một vài ý nghĩa, chúng ta luôn luôn thiền tập trên một chuyện gì đấy. Bạn có thể thiền tập về chuyện bạn muốn ăn món gì cho bữa trưa, hay về cuộc nói chuyện điện thoại bạn trải qua trước đó trong ngày. Và trong sách của tôi, ‘Running with the Mind of Meditation’, tôi đề nghị rằng bạn nên biến tất cả mọi chuyển động như một thiền tập.”

Đại sư nói rằng tác phẩm của nhà sư giúp chuyển sự tập trung chỉ nơi hơi thở sang hiện diện tỉnh thức trên mọi hoạt động trong ngày. Nghĩa là tỉnh thức về mọi chuyển động của toàn thân.

Đại sư nói, ngay cả khi chạy bộ trong tâm thiền chỉ 15 phút, cũng sẽ khám phá ra niềm vui đồng bộ hòa hợp thân và tâm.

Nhà văn Hoa Kỳ Amy Chavez, người đã ở Nhật Bản trong hai thập niên, trong bài viết “The influence of sports on meditation” (Ảnh hưởng thể thao trên thiền tập) trên nhật báo The Japan Times ngày 19/7/2013 kể rằng Thiền chạy  bộ là một tự nhiên.

Bà đã quan sát rằng các nhà sư phái Tendai-shu (Thiên Thai Tông) trên Núi Hiei ở Kyoto thường tập Thiền đi bộ, gọi trong tiếng Nhật là jogyozanmai. Và đó là một chuyện tự nhiên, vì khi đã có Thiền đi bộ, tất nhiên sẽ có Thiền chạy bộ.

Nhà văn này thấy rằng người ta chạy vì nhiều lý do, nhưng một trong các lý do là để “nhẹ đầu.” Như là chạy sau khi rời sở làm, hay khi gặp căng thẳng trong đời, hay khi đi trong gió và cần chạy cho ấm người.

Bà viết rằng hành động chạy rất gần với thiền tập, vì “trong thiền tập chân thực, hành giả trên nguyên tắc là làm cho tâm rỗng rang, xa lìa mọi tưởng nhớ và chiêm nghiệm” (In true meditation one is supposed to empty the mind of any reflections and contemplations.) Có lẽ, nhà văn này định nghĩa như thế là viết theo Thiền Nhật Bản.

Nhà văn này nói rằng có rất nhiều tương tự giữa thiền tập và chạy bộ. Thiền tập là một phương pháp để tâm lặng lẽ. Và chạy bộ cũng thế.

Khi chạy bộ, người chạy phải chánh niệm, phải cực kỳ tỉnh thức. Phải chú ý vào hơi thở, phải chú ý xem chạy lên dốc hay xuống dốc, phải xem có cần tới lúc cho nghỉ chân chưa.

Dù vậy, vẫn có những dị biệt giữa thiền tập và chạy bộ. Và bất kỳ ai cũng từng kinh nghiệm về các dị biệt này.

Trước tiên, ngồi thiền an toàn hơn. Bởi vì thống kê cho biết 80% những người chạy bộ sẽ bị thương một lúc nào đó trong cuộc đời chạy bộ của họ. Hoặc đau mắt cá chân, hoặc trẹo gân, hoặc tai nạn trượt chân, hoặc gặp nạn xe cộ…

Nhưng ngồi thiền, hễ đau chân hay mỏi lưng thì cứ việc duỗi chân ra, hay ngả lưng nằm. Bạn hãy an tâm, vì sách Thanh Tịnh Đạo cũng viết rằng có những căn cơ thích nghi với nằm thiền, tuy rằng lời khuyên là hãy luôn luôn giữ tâm lặng lẽ tỉnh thức trong mọi thời. Với Bắc Tông, Thiền không chỉ giữ tâm tỉnh thức lặng lẽ, mà còn phải là cái nhìn vào hiện thể rỗng rang vô tướng của tất cả các pháp.

Dị biệt nữa: nếu bạn đang ngồi thiền, hơi thở sẽ ngày càng vi tế hơn; nếu bạn chạy bộ, hơi thở sẽ ngày càng nặng nề hơn. Vì có ai chạy mà không mệt, và có ai khi thân thể mệt nhọc mà hơi thở không nặng nề hơn?

Nếu bạn đang ngồi thiền, không thể nào có chuyện toát mồ hôi được. Nhưng khi chạy bộ, dù chạy trong thiền tâm hay không, mồ hôi sẽ ngấm ướt áo. Làm sao bây giờ.  Khi bạn ngồi thiền, bạn có thể nhắm mắt lại, khi thấy mỏi mắt. Nhưng khi chạy bộ, dù là chạy thiền, hễ nhắm mắt là có chuyện tức khắc. Bởi vậy, Thiền chạy bộ đòi hỏi bạn cảnh giác nhiều vô cùng tận. Như thế, có phải Thiền chạy bộ sẽ thích nghi cho các chiến binh nơi các chiến trường biên giới, vì là nơi cần nhiều cảnh giác cao độ? Ứng dụng của Thiền là nhiều vô cùng tận. Nhưng hãy nhìn về hành động chạy, cũng hệt như hành động ăn, như một pháp từ lâu đã thịnh hành là “ăn trong chánh niệm” (mindful eating) – một phương pháp được Thầy Nhất Hạnh ưa nói tới.

Thực ra, nếu chúng ta nhớ tới bài học chạy bộ từ thầy giáo môn thể dục thể thao thời trung học, sẽ thấy lời khuyên cũng gần với thiền tập. Nhưng cũng khác, dĩ nhiên, vì khi chạy bộ cần ưu tiên an toàn, nhất là khi chạy trong hàng nhiều người, hay khi chạy thi với học sinh khác. Khác xa nhất là tốc độ: vì ngồi thiền làm gì có tốc độ.

Khi chạy, lời khuyên của thầy hướng dẫn là, cần thở sâu, hít hơi từ mũi và thở ra bằng miệng, nên đều theo bước chạy. Khi cánh tay này đánh ra trước, cánh tay kia lùi ra sau, trong khi 2 bàn tay thư giãn, đừng nắm chặt. Giày, vớ phải thoải mái. Bàn chân phải được cảm nhận khi chạy, trong khi mắt nhìn tầm gần và tầm xa, để khỏi vấp té. Nếu đang Thiền chạy bộ thì nhớ là đừng tranh thắng, nên tự tìm tốc độ và nhịp độ riêng, để tâm thư giãn, đừng gắng sức quá độ.

Và vì là Thiền chạy bộ, nên quan sát tâm mình trong cả ba thời: trước khi chạy, trong khi chạy, và sau khi chạy.

Thí dụ, trước khi chạy, trong lòng còn băn khoăn, lo lắng vì việc mới làm xong ở sở còn vương vất trong đầu.

Trong khi chạy, hãy nhìn xem tâm chuyển biến, khi quăng bỏ hết mọi thứ ở cõi này theo bước chạy.

Khi mệt, ngừng chạy, hãy nhìn xem tâm có an lạc chăng, có phải đã là “tất cả chuyển động toàn thân đã đồng bộ một thể với tâm thiền định hay chưa”?

Hãy nhớ rằng, tu một phút là an lạc một phút. Do vậy hễ chạy 15 phút là sẽ thấy an lạc 15 phút, nghĩa là đúng rồi vậy. Và sẽ nhìn thấy vô số bệnh biến mất, kể cả bệnh tâm và bệnh thân…

 

Tác giả: Nguyên Giác

Tham khảo bài viết tại đây:

https://thuvienhoasen.org/p36a26579/tap-thien-chay-bo

MARATHON KHÔNG PHẢI CHO MỌI NGƯỜI


Cononglaroi

Sau giải đua Boston 2018, giới chạy bộ phong trào bỗng trở nên phấn khích khi thấy các vận động viên không chuyên, những người có công việc toàn thời gian như công chức và y tá, đạt thành tích rất cao và thậm chí “chén” đẹp các vận động viên chuyên nghiệp. Điều này tạo nên một động lực không nhỏ, khiến ai cũng muốn xỏ giày vào, chạy như bay vài vòng Hồ Tây, chạy leo dốc núi Sơn Trà, chạy xoay vòng vòng sân vận động Hoa Lư, Gia Định, chạy cho nát phố đi bộ Nguyễn Huệ, dinh Độc Lập, chạy như bay dọc bờ Kè sông Sài Gòn, chạy vòng quanh bãi Trước, bãi Sau, núi Nhỏ, núi Lớn ở Vũng Tàu,… Ai cũng muốn biến thành Yuki Kawauchi và Sara Sellers.

Chưa đến một tuần sau khi niềm phấn khích còn đang dâng cao thì giới chạy bộ phong trào nhận được một tin không vui từ một giải đua Major khác diễn ra ở xứ sở sương mù. Matt Campbell, 29 tuổi, vận động viên phong trào đã ngã gục ở mốc 36 km, mặc dù nhận được trợ giúp y tế ngay lập tức nhưng anh đã vĩnh viễn ra đi. Hiện tại lý do đưa đến cái chết của Matt vẫn chưa được công bố nhưng đã có tiên đoán cho rằng có liên quan đến nhiệt độ hôm đó và ban tổ chức cũng thú nhận là nhiều trạm nước hết nước. Tưởng cũng nói rõ thêm đây là một runner không phải tầm thường, trước đó 2 tuần anh đã chạy ở giải Great Manchester Marathon và hoàn thành với thời gian 2:56:50. Phim quay ở vạch kết thúc cho thấy anh bay lên cao, tay vung nắm đấm thật mạnh mẽ.

Hai sự kiện kể trên chắc chắn gửi đi một thông điệp mâu thuẫn, và có lẽ chúng ta sẽ tự hỏi chạy marathon nếu có nguy cơ thiệt mạng, vì rõ ràng một runner giỏi như chàng trẻ tuổi kia còn phải trả giá bằng tính mạng của mình, thế thì có đáng làm chuyện này không? Đành rằng tham gia các hoạt động thể thao thì ít nhiều cũng có rủi ro, nhưng luyện tập hay thi đấu đến chết là điều quá phi lý! Chúng ta vẫn có thể tận hưởng môn thể thao chạy bộ một cách an toàn nếu biết luyện tập khoa học, kiên nhẫn và bền bỉ, và quan trọng hơn hết là biết rõ sức chịu đựng của bản thân từ đó có những hoạt động thích hợp. Khi nói về chạy bộ thì marathon được nhắc đến nhiều nhất, nhưng câu hỏi đặt ra ở đây là nó có hợp cho tất cả mọi người hay không?

Nhiều người cho rằng đỉnh cao của chạy bộ chính là hoàn thành một cuộc đua marathon, nếu không chạy được hết 42,195 km trong một giải đua thì bạn chưa thật sự là runner. Marathoner, được gọi cho những ai hoàn thành cự ly marathon, có quyền khoe khoang ta đây khỏe mạnh, kiên trì, bền bỉ, lì lợm.

Tuy nhiên, marathon không nhất thiết phải là tất cả về chạy bộ và ngược lại chạy bộ không nhất thiết phải chạy marathon. Sức mạnh chạy bộ của bạn đâu cần thiết phải được chứng minh ở cự ly marathon. Dưới đây là một số lý do quan trọng tại sao các cuộc đua ngắn hơn có thể thực sự tốt hơn, và trong một số trường hợp an toàn hơn, cho sức khỏe và thể lực của bạn.

Thứ nhất, không phải tất cả các cơ thể đều phù hợp với marathon. Điều này thì ai cũng biết, cơ thể chúng ta không phải tất cả đều bình đẳng, trong một bàn tay còn có ngón ngắn ngón dài huống chi so sánh cơ thể người với người. Sự khác biệt di truyền trong thành phần cơ, hình dạng cơ thể, sức khỏe của xương, khả năng tim mạch và nhiều yếu tố khác có nghĩa là một số người trong chúng ta tự nhiên phù hợp với tốc độ hơn là cự ly. Bắt cơ thể luyện tập để chạy marathon bất kể những yếu tố kể trên có thể làm tăng cơ hội bị chấn thương hoặc làm trầm trọng thêm các vấn đề sức khỏe tiềm ẩn. Đó là lý do tại sao bạn nên tham khảo ý kiến bác sĩ trước khi quyết định chạy marathon.

Thứ hai, gia tăng cự ly không hẳn tốt. Không ai có thể tranh cãi được rất nhiều lợi ích sức khỏe mà tập thể dục mang lại. Trong hầu hết các trường hợp, chạy nhiều hơn và chạy liên tục chỉ có thể làm cho cơ thể của bạn tốt hơn chứ không phải tệ hơn. Nhưng phải có giới hạn. Các nghiên cứu cho thấy sau một số dặm cố định mỗi tuần, lợi ích mang lại do việc chạy bộ giảm dần, đặc biệt là đối với những người có tiền sử bệnh. Cuộc khảo cứu do cơ quan National Runners and Walkers Health phát hiện ra rằng những người chạy quá 50 km một tuần có thể có nguy cơ cao tử vong so với những người chạy khoảng cách ngắn hơn. Những người sống sót sau đột quỵ đặc biệt có nguy cơ cao hơn. Ngược lại, từ 16 đến 50 km một tuần, khoảng cách điển hình cho 5ks hoặc 10ks, dẫn đến kết quả tốt nhất.

Thứ ba, thực hiện bất cứ môn thể thao nào cũng có thể dẫn đến chấn thương, nhưng vận động viên chạy marathon dường như đặc biệt dễ bị ảnh hưởng bởi khối lượng và cường độ họ phải tập luyện trong một khoảng thời gian tương đối ngắn. Mối liên hệ giữa khối lượng luyện tập và chấn thương được nghiên cứu kỹ lưỡng. Đau đầu gối trước, viêm gân Achilles, nẹp và gãy xương là tất cả các chấn thương thông thường do luyện tập quá mức. Một nghiên cứu khảo sát 725 người đàn ông đã hoàn thành cuộc thi Rotterdam Marathon năm 2005 đã phát hiện ra rằng hơn một nửa đã duy trì một chấn thương đang chạy trong năm dẫn đến cuộc đua. Trung bình ở một giải đua, có tới 1 trong 12 người tham gia tìm kiếm trợ giúp y tế. Các bệnh liên quan đến nhiệt, các vấn đề về tiêu hóa, ngộ độc máu và một số vấn đề về da khác như chafing đều là những sự cố phổ biến. Một số giải đua thậm chí còn yêu cầu các bác sĩ tham gia chạy để họ có thể cung cấp điều trị khẩn cấp!

Thứ tư, các cuộc đua ngắn hơn bền vững hơn. Ai cũng nghĩ mình có quyền đăng ký chạy marathon và bạn chỉ cần luyện tập thêm một chút trong 2-3 tháng nữa là sẵn sàng ra thi đấu. KHÔNG. Để có một trải nghiệm an toàn và thú vị, nó đòi hỏi nghiên cứu và chuẩn bị rất nhiều. Phải mất từ 12 đến 30 tuần để tập luyện cho một cuộc chạy marathon và mỗi tuần có 3 đến 5 buổi chạy. Tập chạy không cũng chưa đủ, bạn phải xem lại chế độ ăn / uống, có một giấc ngủ đầy đủ, kiểm soát mức độ căng thẳng và về cơ bản làm mọi thứ có thể để đảm bảo cơ thể của bạn là tốt nhất cho ngày đua. Người mới bắt đầu cũng như vận động viên chuyên nghiệp, điều này không phải lúc nào cũng là một lối sống thực tế. Trong khi đó, các cuộc đua ngắn hơn sẽ ít đòi hỏi nhiều hơn về lịch tập của bạn. Bạn có thể luyện tập theo mức độ của riêng bạn và thực hiện nhiều cuộc đua mỗi năm mà không cảm thấy bị choáng ngợp.

Cuối cùng, nếu bạn đang chạy marathon với mục đích để giảm cân… Đừng bao giờ cho đây là lý do chính để đăng ký marathon, trên thực tế thì có rất nhiều người làm như vậy là một cách quyết liệt để buộc bản thân phải giảm cân. Nhưng cơ hội là nó sẽ không khả thi, và kết quả có thể sẽ không tốt như mong đợi. Nhiều người luyện tập để đua marathon cho rằng quá trình luyện tập cực kỳ khó khăn, họ nghĩ là mình xứng đáng được ăn rất nhiều để bù đắp phần calo bị mất. Xét về mặt thể chất và tâm lý, chạy quá nhiều khiến bạn rất đói, và bạn sẽ bị thức ăn cám dỗ dễ dàng hơn khi bạn “cảm thấy” mình đã luyện tập quá kiên trì. Một nghiên cứu năm 2009 được thực hiện bởi một nhà sinh lý học thể dục tại một trung tâm nghiên cứu Trường Y Harvard đã phát hiện ra rằng trong một nhóm 64 vận động viên chạy marathon, chỉ có 11% giảm cân sau khi chạy. Trong khi đó nhiều vận động viên thực sự tăng cân và phần còn lại 78% duy trì trọng lượng của họ. Đây là sau ba tháng chạy bốn ngày một tuần.

Tất cả các phân tích ở trên không có nghĩa là bạn không nên nhắm đến việc hoàn thành marathon. Suy cho cùng thì đây là một thành tựu tuyệt vời mà không có giải đua nào khác có thể so sánh được. Nhưng marathon không phải dành cho tất cả mọi người. Marathon cũng không phải là một cuộc thi đấu mà bạn có thể xem thường, và nếu đánh giá nó sai lầm sẽ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng nhiều khi ảnh hưởng đến tính mạng.

 

*** Một chút chia sẻ cá nhân
P/S: Tôi không phải runner chuyên nghiệp, không phải vận động viên Marathon, tôi chỉ tập chạy bộ bình thường và tham gia các giải half marathon thôi, qua bài viết tôi muốn chia sẻ cảnh báo với các bạn đang cố gắng quá sức hoặc tập luỵện không phù hợp với sức khỏe của bản thân vì chỉ có bạn mới lắng nghe được cơ thể bạn, chỉ có bạn mới có thể hiểu và tự giúp bạn mà thôi, đừng để sức khỏe báo động chỉ vì một chút hư danh, khoe khoang với bạn bè và lãng phí nhiều thời gian công sức cho cái phong trào để theo kịp người khác. Đam mê của bạn chỉ có bạn mới biết đừng nên bắt chước đam mê của người khác .
NguoiDenTuBinhDuong.

“Nghĩ gì khi chạy?”


Bridging depth of field

“Nghĩ gì khi chạy?” – chia sẻ của Molly Huddle, nữ kỷ lục gia người Mỹ

Tiếp nối bài viết Kinh nghiệm khi chạy Marathon, BoiDapChay xin chia sẻ thêm kinh nghiệm thi đấu của VĐV Molly Huddle đăng trên Runner’s World. Molly Huddle là VĐV Olympic người Mỹ giữ kỷ lục cự ly 10.000m và Half Marathon. Cô giữ vị trí thứ 4 tại New York City Marathon với thời gian 2:26:44

“Bạn nghĩ gì trong khi đang chạy đua?”
Rất nhiều người đã hỏi tôi câu hỏi này. Có người còn nghĩ những VĐV chuyên nghiệp nghĩ vẩn vơ hàng tiếng đồng hồ trên suốt chặng đường chạy dài (hay vòng đua lặp lại trên sân vận động). Nếu đó là những buổi chạy nhẹ, suy nghĩ tới việc này việc kia là hoàn toàn dễ hiểu. Nhưng khi đua, mục tiêu cuối cùng là điều duy nhất bạn (nên) nghĩ đến.

Chạy đua không khác mấy những thử thách khác trong cuộc sống khi bạn muốn đạt kết quả tối đa. Ví dụ như khi bạn làm bài thi SATs, phá kỷ lục trò chơi video, hoàn thành một tác phẩm nghệ thuật nào đó. Tất cả đều đòi hỏi sự cố gắng và tập trung cao độ vào công việc đang làm. Chạy đua – như việc giữ thăng bằng trên bờ vực: bạn phải chạy gần ngưỡng lactic lâu nhất có thể (ngưỡng cơ thể vẫn có khả năng loại bỏ lactate), nhưng không được quá giới hạn nếu không muốn gục ngã.

Đứng vững trên bờ vực đó đòi hỏi một sức mạnh tinh thần lớn, hàng tiếng đồng hồ vừa tập trung giữ pace vừa đấu tranh với sự mệt mỏi tăng dần cùng với ý nghĩ muốn từ bỏ.

Phải mất vài năm đầu trong sự nghiệp chạy chuyên nghiệp tôi mới đúc kết được những kinh nghiệm quý báu này. Từ những trao đổi với những chuyên gia thể thao hàng đầu như Roisin Mcgettigan, HLV cá nhân Ray Treacy, hay tự theo dõi học hỏi từ những VĐV đỉnh cao như Amy Rudolph-VĐV Olympic và Kim Smith. Một vài kinh nghiệm khác tôi rút ra từ sách như: Endure của Alex Hutchinson; The Subtle Art of Not Giving a F— (Nghệ Thuật Tinh Tế Của Việc “Đếch” Quan Tâm), của Mark Manson; Let Your Mind Run (Chạy Bằng Ý Chí), của Deena Kastor; và Top Dog (Tạm dịch: Những Kẻ Đứng Đầu) của Po Bronson và Ashley Merryman.

Sau đây là những phương pháp chính bản thân tôi áp dụng và thấy rất hiệu quả, phù hợp với cả những người chạy phong trào cũng như VĐV chuyên nghiệp.

Chia nhỏ quãng đường
Với đa số cuộc thi tôi tham gia, tôi chia quãng đường dài thành những cự ly “vừa phải” hơn (tính theo vòng nếu chạy trong sân vận động và theo dặm/km nếu chạy đường road). Nghe có vẻ đơn giản nhưng suy nghĩ đó giúp tôi tập trung vào từng khoảnh khắc của hiện tại, giúp ý chí kết nối với cơ thể trong từng bước chạy để vượt qua chính giới hạn của bản thân, gạt qua mọi sự khó chịu khác.

Chiến thuật này đặc biệt hữu ích với tôi khi tôi đang dẫn đầu, như cuộc đua dành suất tham dự thế vận hội Olympic 2016 cư ly 10.000m. Tôi thấy vô cùng mệt mỏi, đồng hộ nhiệt kế lên đến 85 độ F (tương đương 30 độ C) lúc mới 9-10h sáng tháng 6 tại Eugene, Oregon. Tôi lúc đó vô cùng lo lắng, nghĩ rằng các VĐV phía sau đang giữ sức cho những vòng đua tới. Hàng trăm cổ động viên như đang chờ đợi 1 màn vượt ngoạn mục nào đó, thất bại hay giữ vững vị trí đứng đầu, đều là ở tôi. Tôi tập trung hoàn thành tốt từng vòng đua một, rồi mới nghĩ đến vòng tiếp theo, có lẽ điều đó đã làm các VĐV khác đuối sức so với tôi.

Phương pháp này cũng rất hiệu quả trước cuộc thi marathon đầu tiên của tôi, chỉ nghĩ đến quãng đường 42km tôi đã thấy quá sức rồi. Thời gian xuất phát được chia theo nhóm. Tôi trong nhóm VĐV nữ chuyên nghiệp. Sau 11 dặm đầu, tôi đang giữ vị trí thứ 3 toàn cuộc 2016 New York City Marathon. Tôi chia 15 dặm cuối thành 15 lần 1 dặm; tôi không nghĩ đến dặm tiếp theo cho đến khi hoàn thành dặm đang chạy. Chính nhờ suy nghĩ vậy, tôi đã giữ vững vị trí thứ 3 cho đến vạch đích.

Các bạn có thể đọc thêm về dự kiến mục tiêu trong thi đấu và làm sao để đạt được nó trong bài Mục tiêu Marathon của tác giả Bruce Vũ.

Khám Phá Khoảng Tĩnh
Tôi chỉ tập trung vào 1 việc tại đúng 1 thời điểm: hoàn thành dặm đua này, bắt kịp VĐV nào đó hay tiếp nước. Tôi không hề nghĩ tới vạch đích, thành tích hay sức hút của cuộc thi. Cho dù một cuộc đua có quan trọng thế nào với bản thân bạn, hãy tự nhắc bản thân rằng đó cũng chỉ là 1 cuộc đua mà thôi.

Hãy kiểm soát cảm xúc, xem cơ thể bạn phản ứng như thế nào. Một tâm trí tĩnh là điều rất quan trọng khi đua. Cảm giác sẽ như khi bạn thiền vậy, nếu bỏ qua cảm giác đau đớn vào nguồn adrenaline đang chảy trong cơ thể.

Những bộ phim như Miracle and Hoosiers khiến người xem nghĩ rằng VĐV lấy động lực bằng việc hướng đến huy chương hay người thân ở vạch đích trong suốt quá trình chạy. Nhưng không, họ đang hướng tới một khoảng lặng trong quá trình đua, nhằm loại bỏ mọi thứ xung quanh mà bất kỳ VĐV nào cũng muốn hướng tới.

Cảm xúc có thể là một động lực trong quá trình tập luyện hay đặt mục tiêu, nhưng chính cảm xúc lại không giúp ích mấy trong việc thực thi kế hoạch đó. Vậy nên tôi thường giữ tinh thần thoải mái khi đua. Tôi thường nghĩ tới câu nói này của HLV đấm bốc Cus D’Amato: “Emotions are like fire…they can cook your food and keep you warm, or they can burn your house down” (tạm dịch “Cảm xúc như lửa…có thể nấu chín thức ăn và giữ ấm căn nhà bạn, cũng có thể làm cháy cả căn nhà”).

Tôi biết tôi quá tập trung đến nỗi sau cuộc đua, có người hỏi tôi là có thấy anh ta hét vào mặt tôi không, và tôi thực sự là tôi không chú ý gì cả vì tâm trí tôi dồn hết vào từng bước chạy.

Theo kinh nghiệm của bản thân, tôi thường đạt kết quả kém và tâm lý càng lo lắng khi cứ nghĩ trước về vạch đích. Tôi tốn sức cố chạy để giữ một vị trí nhất định ngay đầu cuộc đua hay cố đạt pace cao khi cơ thể còn chưa sẵn sàng.

Học Hỏi và Phát Huy Khả Năng Trong Từng Tình Huống
Bạn có thể thấy ái ngại khi chạy cùng những VĐV tốt hơn mình. Bạn biết bạn chạy khá, nhưng việc bị bỏ lại phía sau là một điều có thể xảy ra. Tôi coi mỗi cuộc đua là một cơ hội khám phá giới hạn bản thân. Nếu không có những VĐV chạy phía trước kéo tôi lên hay những VĐV phía sau tạo động lực, tôi sẽ không bao giờ hiểu được ranh giới của mình

Có những lúc tôi coi cuộc thi là một cơ hội để giúp đỡ lẫn nhau phát huy hết khả năng, thay vì là một cuộc chiến thử hạng. Cả hai trường hợp đều đúng: trường hợp đầu khá thú vị còn trường hợp sau khá đáng sợ. Dù thế nào, mỗi cuộc chạy đua là cơ hội cho tôi học những kỹ năng mới bất kể kết quả như thế nào.

Với tôi, đoạn giữa và cuối của cuộc đua là lúc tôi phải tự đấu tranh với nửa kia của mình. Khó khăn nhất là lúc đã chạy được quá nửa chặng đường. Tôi thường cảm thấy quá sức và có lúc chỉ muốn biến mất hay bỏ cuộc.

Tôi không tranh cãi với cái nửa muốn bỏ cuộc kia. Thay vào đó, tôi để nó dạo chơi loanh quanh nhưng chẳng để ý đến nó. Lúc đó, tôi tự đặt mình là HLV của mình. Tự nói với mình là giữ vững tinh thần, tập trung vào VĐV phía trước, cố gắng hết sức, thắng hay thua là ở đây.

Hãy dùng những câu thần chú đơn giản mà tích cực như “kiên trì nào”, tránh những câu “đừng bỏ cuộc”. Ngay sau đó sẽ là sự bức tốc về đích – phần mà tôi thích nhất. Mọi đau đớn và khó chịu là đây nhưng tôi trân trọng từng giây phút cuối cùng của cuộc đua, tôi dùng hết năng lượng còn lại trong mình để chạy nhanh nhất về vạch đích.

Thật tuyệt khi chạy đua nước rút về vạch đích với những VĐV khác. Tôi chọn một câu rất đơn giản và tích cực như “drive” (tạm dịch: gắng lên). Hãy chọn một cầu phù hợp với bạn, ví dụ như “knees” (tạm dịch: đầu gối) nếu bạn thấy quá khó để nhấc gối lên. Với cách này, bạn tập trung vào 1 bộ phận trên cơ thể hiện đang đuối sức, truyền năng lượng cho nó để tiếp tục cuộc đua. Càng về sau khi mệt, form chạy và hướng chạy càng dễ lệch chuẩn, tôi càng phải tập trung hơn trong giai đoạn nước rút này.

Có rất nhiều nghiên cứu về chạy bộ hữu ích và thú vị. Nhưng thật ra, tôi thấy việc đi sâu quá vào từng bài không phải là thiết yếu khi tập luyện và khi đua. Trong những cuộc đua, tôi thường nghĩ đến cảm xúc của bản thân: lo lắng, đau đớn nhưng trên hết, tôi thấy tuyệt vời trên từng bước chạy.

Ghi chú cho những ai quan tâm:

Miracle (2004): bộ phim Mỹ của đạo diễn Gavin O’Connor về đội tuyển Khúc quân cầu nam Mỹ, dẫn dắt bởi HLV Herb Brooks, dành huy chương vàng Thế vận hội Olympic mùa đông 1980. Trong trận chung kết, đội tuyển Mỹ đã dành chiến thắng trước đội tuyển Soviet được coi là “Huyền thoại trên băng”

Hoosiers: là bộ phim đầu tay của đạo diễn nổi tiếng từng đoạt giải Emmy Awards, David Anspaugh. Bộ phim về đội bóng rổ cấp 3 bang Indiana dành chức vô địch toàn quốc, dựa trên câu chuyện có thật về đội bóng rổ Milan dành chức vô địch năm 1954 .

 

Thu-Thao Nguyen

https://boidapchay.com

Little Hến

Miracles are closer than you think...

Little Elephant

The Journey of Loving Myself

Hoàng Ngọc Ánh

Just another corner... another me...

Words Shaker

Things take time, just like how flowers will blossom when spring comes along.

Ami Vitale | Productions

Bay Cao và Vươn Xa

Fhchbjh

Cgvhbbb

Tom’s Bike Trip

Adventures and experiments in two-wheeled travel

Green Kitchen Stories

Healthy Vegetarian Recipes.

Anh Tuan Le

Hướng nghiệp và phát triển bản thân

Dear diary ...

My life, my love, my draft, my messy fantastic world

Opacarophile

something here, something there

Thích Rong Chơi

Kể chuyện đi loanh quanh

Drouin Secondary College

Achievement Respect Commitment Community

P2P Income

A Peer-to-Peer Lending Investment Blog

Run me Wild

A running blog about life.

tlfong01.blog

My Electronics DIY Projects

careermoneylife

Empowering people to make smart choices about career money and life.

The Chriselle Factor

Bay Cao và Vươn Xa

Adventurous Kate

Bay Cao và Vươn Xa

mutelife*

photos of daily life

Distributed.blog

The future of work is here.

Bay Cao và Vươn Xa

Own Your Content

Own Your Content is a campaign from WordPress.com & CreativeMornings, encouraging creatives to own their content, platform, and the future of their work.

Hachette Book Group

Bay Cao và Vươn Xa

Bay Cao và Vươn Xa

%d bloggers like this: