Kỷ Nguyên Sáng Tạo liên quan gì với châu Á và Đạo Phật?


Motivation Mondays: A QUESTION of BALANCE - How do we create it in our lives?

Lĩnh vực sáng tạo ở Mỹ chiếm 30% tổng số người lao động (nhiều hơn lĩnh vực sản xuất) và tạo ra 2 nghìn tỷ đôla thu nhập (gần bằng lĩnh vực sản xuất và dịch vụ công lại). Giai tầng sáng tạo (Creative Class) bao gồm giới khoa học, kỹ sư, văn nghệ sỹ, diễn viên, nhà thiết kế, kiến trúc sư, nhà ứng dụng (Adopter), nhà tư tưởng, nhà báo, những người mang tính sáng tạo trong y tế, luật pháp, kinh doanh, công nghệ cao, vv.

Theo Gs. Richard Florida (Carnegie Mellon, Mỹ), Sự Sáng Tạo của Con Người là nguồn kinh tế tối thượng (ultimate economic resource). Ông đã làm nhiều người (và chính mình) sửng sốt khi phát hiện các mối tương quan giữa tính Sáng Tạo với Văn Hóa, Tâm-Sinh Lý, Quan Điểm…của con người. Theo Gs Florida, ba yếu tố đem lại sự Sáng Tạo. Đó là Công Nghệ (Technology), Nhân Tài (Talent) và Lòng Khoan Dung (Tolerance) – 3 chữ T. Ông phát hiện mối tương quan thuận giữa Sáng Tạo với sự Đa Văn Hóa (Melting Pot Index), Tính Văn-Nghệ-Sỹ (Bohemian Index) và cộng đồng những người đồng tính (Gay Index). Những phát hiện của ông đóng góp nhiều, thậm chí đảo ngược quan  điểm trong việc hoạch định các vùng, miền sáng tạo. Singapore đã áp dụng các phát hiện này để có các biện pháp phát triển đất nước dựa trên Đổi Mới-Sáng Tạo (Innovation).

Bán Cầu Não Phải và tính Sáng Tạo

Kỷ Nguyên Thông Tin (Information Age) với ưu thế của Bán Cầu Não Trái (BCNT) đang dần lắng xuống, nhường bước cho Kỷ Nguyên Sáng Tạo (Creative Age) của Bán Cầu Não Phải (BCNP) chuyên cho sự Thấu Cảm và khả năng Phát Minh.

Bán Cầu Não Trái => Suy Nghĩ => Tri Thức Bán Cầu Não Phải => Quán Tưởng => Sáng Tạo
– Mang tính tuần tự (sequential)

– Nặng về nghĩa “đen” (literal)

 

– Thiên về chức năng (functional)

– Nệ câu chữ (textual), “hình”

– Nặng về phân tích (analytic)

– Logic, Tri Thức (Knowledge), Ý Thức (Consciousness)

– Thiên về tạo ra Tri Thức, dễ coi Tri Thức là Mục Đích; Nhận biết bản thể qua Tri Thức

– Tiệm cận bản thể bằng lý trí và gián tiếp qua các trung gian, khái niệm…

– Tạo ra cái Ảo (Virtuality), qua Mô Phỏng để biết bản thể

– Tiệm cận; không bao giờ nhất thể hóa với bản thể

 

– Liên quan nhiều tới Nghiên cứu (tạo ra Lý Thuyết)

– Một cách đồng thời (simultaneous) – Thiên về nghĩa “bóng” (metaphorical)

– Thiên về thẩm mỹ (aesthetic)

– Nắm ngữ cảnh (contextual), “thần”

– Thiên về tổng hợp (synthetic)

– Phi logic, Thấu Cảm (Empathy), Vô Thức (Sub-consciousness)

– Vượt qua, phá bỏ Tri Thức, coi Tri Thức là Phương Tiện; hướng tới đồng hóa với bản thể

– Cảm nhận bản thể trực tiếp qua giác quan, không qua trung gian, khái niệm…

– Phá cái Ảo, Phá Chấp để nhập vào bản thể

– Tiệm cận (Tiệm Ngộ), có thể nhất thể hóa với bản thể (Đốn Ngộ) => gần với Phát Minh, Khám Phá

– Liên quan nhiều tới Ứng Dụng (tạo ra Bản Thể), Sáng Tạo-Đổi Mới (Innovation), Phát Minh (Inventiveness), Phám Phá (Discovery)

BCNT dần mang lại Ánh Sáng của Trí Tuệ, nhưng luôn là Ảo. BCNP là sự Mờ Tối, Hỗn Độn của cõi Vô Thức, nhưng lại chứa đựng sự Thông Tuệ tối thượng vì đó chính là Thiên Nhiên, là Bản Thể. Vì vậy, các phát minh, khám phá, ứng dụng, sáng tạo – những điều luôn gắn với bản thể – luôn xuất phát từ BCNP. Nhận ra sự (có vẻ như) phi lý này, Lão Tử gọi đây là sự Mờ Tối của Thông Tuệ.

Hoạt động của BCNP (giác quan, sự thấu cảm, khả năng quán cảm, quán tưởng) không chỉ là bẩm sinh và có giới hạn mà luyện tập được, vô hạn, thậm chí có thể đưa người ta đến những tầng thức tưởng như siêu hình (meta-physic), siêu nhiên. Như vậy, để có Tri Thức (tức là có một sự mô phỏng gần đúng sự vật trong tư tưởng), cần Học (Learning) dựa trên các logic. Còn để sáng tạo (tức là áp dụng Tri Thức vào thực tế), người ta cần Hành, cần “Chơi” (Play) theo một nghĩa nào đó để cảm nhận, quán tưởng phi logic các bản thể. Hiện nay, người ta hướng trẻ em vào các hoạt động thể thao, nghệ thuật, giao lưu…hơn là vào học tập hàn lâm. Chỉ số Tình Cảm (EQ) liên quan nhiều hơn đến một cuộc sống, sự nghiệp lành mạnh, cân đối so với Chỉ số Thông Minh (IQ).

Nhìn nhận sự hạn chế, thậm chí bất lực, của Tri Thức và các biện pháp, công cụ của nó trong việc nhận biết bản thể, cổ nhân nói “Thư bất tận ngôn, ngôn bất tận lời, lời bất tận ý”“Đạo khả đạo phi Thường Đạo; Danh khả danh phi Thường Danh” (Chân Lý khi đã được nêu ra thì không còn là Đạo trường tồn, bất biến nữa; Sự thể khi đã có tên gọi thì tên gọi đó không phản ánh đúng sự thể đó nữa). (Sách không hết ngôn từ, ngôn từ không hết lời lẽ, lời lẽ không hết ý tứ). BCNP không dùng ngôn ngữ, lý luận, cũng đúng như Đạo Phật coi Bản Thể là “bất khả tư nghì” (không thể nghị bàn được). Hơn 2 ngàn năm trước, Lão Tử đã có một tuyên ngôn cương cường, bất hủ, thách thức Tri Thức hàn lâm dựa trên logic và ngày nay còn chân giá trị:

Trước kỷ nguyên sáng tạo, BCNT, Ý Thức, luôn điều khiển, chỉ lối cho BCNP. Trong kỷ nguyên Sáng Tạo, người ta nhận ra rằng BCNP, Sự Thấu Cảm, mới dẫn dắt, quán xuyến chúng ta trọn vẹn nhất.

Ba yếu tố gây sự bùng nổ của Tính Sáng Tạo  

Kỷ Nguyên Sáng Tạo xuất hiện nhờ sự hội tụ của 3 yếu tố: Sự Dư Thừa (Abundance), Châu Á (Asia) và Tự Động Hóa (Automation) – 3 chữ A.

Thứ nhất, sự “Dư Thừa” về hàng hóa của nền đại công nghiệp làm xuất hiện nhu cầu về Tính Khác Biệt. Sự Khác Biệt chỉ có được nhờ sự Sáng Tạo.

Thứ hai, Châu Á hội nhập đem lại 2 yếu tố quan trọng. Một, đó là nơi làm thuê khoán ngoài (out-sourcing) nhiều nhất để các nước phát triển chuyên chú hơn vào sáng tạo. Thứ nữa, châu Á đem lại một phương pháp sáng tạo khác hẳn, thậm chí trái ngược với phương Tây. Phương pháp này, đặc trưng là cách Quán Cảm bản thể của Đạo Phật, tương đồng một cách kinh ngạc với phương pháp luận sáng tạo hiện đại mà phương Tây đang đi sâu nghiên cứu và áp dụng.

Thứ ba, Đông Tây hợp tác được nhờ Công Nghệ, thiết bị…được biểu trưng bằng “Tự Động Hóa”.

Sự kết hợp của phương Tây nhiều Tri, ít Ngộ với phương Đông nhiều Ngộ, thiếu Tri đem lại sức Sáng Tạo chưa từng có cho Nhân Loại. BCNP chuyên về sự Thấu Cảm, Quán Tưởng bản thể như một Nhất Thể (không phân tích) một cách đồng thời, không qua trung gian, với toàn bộ ngoại cảnh, thậm chí kể cả thời gian. Đây cũng là điều Phật Pháp hướng tới từ hàng ngàn năm nay.

Sự Khác Biệt

Kỷ nguyên Sáng Tạo là của những người áp dụng Tri Thức vào thế giới thực. Lúc này, tri thức logic, trong một chừng mực nào đó, lại là rào cản con người đến với thực tế, đến với sáng tạo, đặc biệt ở những nước thụ động tiếp nhận tri thức. Các công ty công nghệ, sáng tạo Mỹ cần ngày càng nhiều Thạc sỹ Mỹ Thuật (Master Of Fine-Arts, MFA) thay vì Thạc sỹ Quản Trị Kinh Doanh (Master Of Business Administration, MBA). Nhiều trường đại học đã đưa các môn mỹ thuật, nghệ thuật vào khoa kinh doanh hoặc hướng sinh viên lấy hai bằng về kinh doanh và mỹ thuật (double degree).  Ắt hẳn các nhà vật lý lý thuyết đã chân nhận điều này ngay từ nửa đầu thế kỷ 20 khi Niels Bohr nói “Chúng ta phải hiểu rất rõ rằng, khi đến với những nguyên tử, chỉ có thể dùng được ngôn ngữ của thi ca”.

Trong Kỷ nguyên Sáng Tạo, người ta ít nệ vào lý lẽ (Argument), mà thuyết phục qua kể chuyện (story telling); Không quan sát sự vật qua lần lượt phân tích lý, hóa tính…như nghe những bản Độc Tấu riêng lẻ của các nhạc cụ khác nhau (Solo, Focus) mà thưởng thức một Hòa Tấu (Symphony) của tất cả các nhạc cụ; Không hành động chỉ với Ý Thức (Seriousness) mà trải nghiệm sự cuộc chơi của Vô Thức (Play) với tất cả các giác quan.

Trong Kỷ nguyên Sáng Tạo, không phải Trí-Thức, mà “Cảm”-Thức mới là người mang lại giá trị gia tăng cao cho xã hội. Tính Sáng Tạo ít phụ thuộc vào Học Vấn mà vào Cách Sống. Trí Thức không còn ở bậc thang cao trong xã hội mà là Giai Tầng Sáng Tạo bao gồm rất nhiều các ngành nghề, cách sống, bản ngã, văn hóa, sắc tộc…khác nhau trên thế giới. Nếu các nước đang phát triển biết khai thác tốt khả năng sáng tạo của mình, bản đồ phân bố Tính Sáng Tạo của thế giới sẽ hoàn toàn khác so với ngày nay. Theo Gs. Florida, Kỷ nguyên Sáng Tạo là một cuộc chơi hoàn toàn rộng mở…(The Creative Age is a wide-open game…). Con người ngày càng tự do hơn, thoát khỏi các ràng buộc vật chất, các ước lệ hữu hạn thông qua việc nhất thể hóa với Thiên Nhiên.

 

Tham khao: http://tiasang.com.vn/-khoa-hoc-cong-nghe/ky-nguyen-sang-tao-lien-quan-gi-voi-chau-a-va-dao-phat-2333

Tâm lượng rộng lớn


Duc Phat

“Khi đã nếm trải hương vị của bầu trời, bạn sẽ vĩnh viễn ngước nhìn lên”. Hãy cảm nhận thật kỹ câu nói này của Leonardo da Vinci, mở rộng mọi giác quan để cảm nhận sự kết nối vô hình giữa bản thể của bạn với vũ trụ vô tận, có thể bạn sẽ mơ hồ nhận thấy một rung động kỳ lạ trong tâm khảm.

tuong-Phat-nam-2
Rung động kỳ lạ đó có nguồn gốc từ bản năng có trong mọi cá thể, khát vọng chinh phục vị thế trong không gian, từng được người viết đề cập trong bài Vị thế và không gian (I): Luận về cội nguồn nghệ thuật1; và Vị thế và không gian (II): Luận về cội nguồn tôn giáo và khoa học2. Trong bài viết lần này, tôi sẽ phác thảo một bức tranh có tính hệ thống hơn, trước hết chỉ ra mối liên hệ giữa bản năng chinh phục vị thế trong không gian với trí tuệ Bát Nhã, và xa hơn là một ý thức hướng tới điều mà Einstein gọi là Đạo của vũ trụ cũng như ý nghĩa thực tiễn của nó trong đời sống, không chỉ trong tôn giáo mà cả khoa học, nghệ thuật, và rộng hơn nữa.

Trí tuệ Bát Nhã

Dưới cái nhìn của nhà Phật, tâm người có thể chia thành hai phần: phần nổi là những dục vọng; phần chìm là Phật tính. Phật tính ai cũng có nhưng không dễ nhận biết vì thường bị dục vọng che mờ. Vì vậy, một cách logic, con đường tu hành trong Phật giáo có mục đích giúp con người tìm thấy Phật tính của mình, bằng cách gạn đục khơi trong, yêu cầu người tu hành kiểm soát các dục vọng, không để chúng làm chủ thân – tâm mình. Tuy nhiên, trở ngại mấu chốt trên con đường này là không ít người trong chúng ta không có định hình cụ thể và rõ ràng về Phật tính. Chúng ta thường nghe về đức Phật đại từ, đại bi, những khái niệm nghiêng về sắc thái siêu phàm, một biểu tượng để ngưỡng vọng hơn là cái đích gần gũi, cụ thể, phù hợp để mọi người có thể phấn đấu hướng tới. Điều đó dẫn tới sự thiếu định hướng của người tu hành trong quá trình kiểm soát dục vọng. Một cách dễ hiểu, khi ta không có mục tiêu và định hướng rõ ràng, thì việc kiểm soát dục vọng, một đối tượng đầy sức mạnh bản năng và tưởng chừng bắt rễ sâu trong từng tế bào, là điều vô cùng gian nan, và người ta mặc định rằng chỉ có những bậc chân tu ý chí sắt đá mới được coi là phù hợp cho việc tu hành. Mặt khác, cũng không ít người quan niệm sai lệch, đánh đồng Phật tính với sự vắng lặng, dẫn tới nỗ lực triệt bỏ dục vọng một cách máy móc, hoặc là thái độ chấp vào chủ nghĩa hư vô.

Từ khoảng thế kỷ thứ 7, Lục tổ Huệ Năng đã chỉ ra một cách tiếp cận về tu hành có tính khoa học, trái ngược với phương thức triệt bỏ dục vọng theo quán tính máy móc. Tập Pháp Bảo Đàn Kinh ghi lại những chỉ dẫn về tu hành, có cấu trúc chia thành mười phẩm, thì ngay từ phẩm thứ hai đã chỉ ra đâu là mục tiêu tối hậu mà người tu hành cần hướng tới: trí tuệ Bát Nhã. Trí tuệ Bát Nhã có thể hiểu tóm lược là “tâm lượng rộng lớn như hư không”. Đó là sự biểu hiện trực quan nhất của Phật tính với sự tương phản sâu sắc với những dục vọng của chúng sinh.

Chúng ta thường mưu sinh trong những không gian hẹp – không gian ở đây hiểu theo nghĩa trừu tượng, không nhất thiết là không gian vật lý – gắn với những mối làm ăn, những quan hệ xã hội, những biến hóa được/mất. Bản năng chinh phục không gian khiến chúng ta say mê theo đuổi, đắm chìm trong những không gian ấy, kèm theo đó là vô tận những dục vọng không ngừng sinh sôi và phát triển. Ta không có ý thức, hoặc không coi trọng thực tế rằng đó chỉ là những không gian hẹp so với thế giới rộng lớn bên ngoài chúng. Đồng thời, ta cũng không nhận ra rằng thế giới nội tâm của mình thực chất có thể phong phú, phức tạp, và sâu thẳm hơn những điều bấy lâu nay mình hằng vướng bận.

Việc nhận biết về trí tuệ Bát Nhã, hay “tâm lượng rộng lớn như hư không” là một sự thức tỉnh. Sự thức tỉnh đó không chỉ có trong Phật giáo, cũng không chỉ giới hạn trong các tôn giáo, mà có thể trên mọi lĩnh vực, trong đó điển hình là khoa học và nghệ thuật. Những bậc vĩ nhân khi đi đủ xa trên hành trình khám phá trong từng lĩnh vực hẹp của mình đều nhận thấy khát vọng chinh phục, hòa cái tôi riêng lẻ vào một không gian tối hậu cuối cùng.

Điều đó thể hiện rõ khi Einstein viết về Đạo của vũ trụ trong cuốn Thế giới như tôi thấy của ông: “Một cá nhân cảm thấy sự phù phiếm trong những  ham muốn và mục đích của con người, [tương phản với] sự hùng vĩ cùng trật tự huyền diệu hiển hiện trong thiên nhiên cũng như trong thế giới nội tâm. Sự tồn tại của cá nhân đối với anh ta trở nên như một thứ tù ngục và anh ta muốn trải nghiệm tất cả vũ trụ như một chỉnh thể thống nhất đầy ý nghĩa.3

Khi “tâm lượng rộng lớn như hư không” thì tất cả những không gian khác mà lâu nay chúng ta vẫn đắm đuối chợt lộ rõ tầm vóc khiêm tốn của chúng. Ta chợt nhận ra rằng trong những không gian hẹp người ta có thể đạt được sự thỏa mãn tạm thời, nhưng ta sẽ sớm trở nên thất lạc, chán nản nếu không tìm thấy sự gắn kết với thế giới bên ngoài chúng. Chỉ khi tâm mình hòa thành một thể thống nhất với không gian rộng lớn như hư không thì mới đạt tới sự viên mãn chân chính. Câu nói của Leonardo da Vinci, người họa sỹ kiêm sáng chế gia thiên tài, cũng như suy nghiệm của Einstein trên đây, đều có hàm ý này.

Một vài ý nghĩa thực tiễn 

Như vậy, “tâm lượng rộng lớn như hư không” là một chỉ dấu giúp chúng ta định vị mình, từ đó chỉ ra phương hướng đúng đắn, tuy không quá cụ thể nhưng khá trực quan, trên con đường của mình. Dù là ai, ở đâu, trong hoàn cảnh nào, ta đều có thể dừng lại tự hỏi: liệu tâm lượng mình có đang nhỏ hẹp hay không, có đang mê chấp trong một ảo vọng hay không, liệu tâm ta có thể rộng rãi và khoáng đạt hơn một chút hay không. Và khi trái tim cùng tâm trí ta đã được điều tiết để mở rộng hơn một chút như vậy, một thời gian sau ta lại lặp lại cùng một quá trình đó, để tâm lượng mình lại tiếp tục mở rộng thêm một chút. Đó là một tiến trình lâu dài, có thể là vô tận, nhưng có định hướng rất rõ ràng, phù hợp với sự tu hành nhập thế của tất cả mọi người.

Cũng với tinh thần như vậy, chúng ta có một căn cứ định vị để đánh giá các giá trị trong xã hội, để biết đâu là cái chân chính, đâu là hư ngụy. Ta sẽ không dễ bị dao động ảnh hưởng bởi những xu thế sùng bái của đám đông. Cái thiện và cái đẹp chân chính vốn ẩn chứa sẵn trong mỗi con người, cụ thể là trong “tâm lượng rộng lớn như hư không”; mọi sự tinh tế, huyền diệu đều hàm chứa trong đó. Khi ta lắng nghe một bản nhạc và xúc động thì cái đẹp đó không phải từ bên ngoài thâm nhập vào trong ta, mà thực chất đó là sự gợi ý, đánh thức cái đẹp sẵn có trong ta tỉnh dậy. Bởi vậy, những giá trị chân chính phải là những gì đánh thức cái đẹp, cái thiện tiềm ẩn sẵn trong ta, khiến tâm lượng ta mở rộng hơn, về gần hơn với “tâm lượng rộng lớn như hư không”.

Ý nghĩa thực tiễn cuối cùng chính là cách chúng ta giáo dục thế hệ tương lai. Hãy đặt câu hỏi rằng một đứa trẻ sinh ra vốn đã sẵn có “tâm lượng rộng lớn như hư không”, vậy điều gì đã làm nó quên mất điều ấy? Phải chăng lỗi do chính chúng ta, những người nuôi dạy chúng? Và nếu như vậy ta phải làm gì để đứa trẻ nhớ lại bản ngã lớn lao của nó? Đó là những câu hỏi không dễ trả lời đầy đủ, nhưng để ngắn gọn, ta có thể nói rằng: cần một tâm lượng rộng lớn để vun trồng, chăm sóc đúng nghĩa một tâm lượng rộng lớn khác.
———
1 http://tiasang.com.vn/-van-hoa/phan-1-luan-ve-coi-nguon-nghe-thuat-4530
2 http://tiasang.com.vn/-van-hoa/phan-ii-luan-ve-coi-nguon-ton-giao-va-khoa-hoc-4536
3 Nguyên văn: “The individual feels the futility of human desires and aims and the sublimity and marvelous order which reveal themselves both in nature and in the world of thought. Individual existence impresses him as a sort of prison and he wants to experience the universe as a single significant whole.”

 

Phạm Trần Lê

http://tiasang.com.vn/-van-hoa/Tam-luong-rong-lon-10798

Albert Einstein và đạo Phật


tuong-Phat-nam

Gần đây có nhiều độc giả thắc mắc về mối liên hệ giữa nhà khoa học thiên tài Albert Einstein (1879-1955) và Đạo Phật như thế nào? Vì họ thấy đây đó có nhiều trích dẫn lời phát biểu của ông về Đạo Phật. Bài viết sau đây sẽ đề cập đến mối liên hệ ấy.

Dù chưa đầy đủ, nhưng hy vọng rằng nó sẽ là mấu chốt để chúng ta phăng tìm những tư liệu chi tiết về sau:

Ông Albert Einstein, sinh ngày 14 tháng 03 năm 1879 tại thành phố Ulm, Đức quốc, trong một gia đình làm nghề thủ công và tiểu thương. Bố là một người giỏi về hóa học và mẹ là người có khiếu về âm nhạc. Năm 1894, gia đình ông di cư sang sống tại Ý. Ông được bố gởi đi học ở Thụy Sĩ và đã tốt nghiệp tiến sĩ triết học tại Đại học Zurich. Sau khi ra trường, ông được mời dạy toán và vật lý tại một trường bách khoa ở Thụy Sĩ, ngoài việc dạy học, ông dành hết thời gian còn lại để nghiên cứu vật lý học và ông còn làm việc tại văn phòng thẩm tra cấp bằng sáng chế ở Berne, Thụy Sĩ. Năm 1905, ông gởi đăng bài “Lý thuyết tương đối hẹp” dài 5 trang trên tờ Physics. Bài báo nhanh chóng được chú ý và nó là tiếng nổ lớn của ngành khoa học về không gian và thời gian, ông đã phá vỡ các khái niệm tuyệt đối về không gian và thời gian của nhà vật lý học và toán học vĩ đại, Issaac Newton (1642-1727). Lập tức tên tuổi của ông được nhiều người biết tới và được xem là một khoa học gia nổi tiếng nhất vào thời điểm ấy.

Năm 1911, Ông là giáo sư vật lý ở Prague. Năm 1913, ông được mời làm giám đốc Học Viện Vật Lý Hoàng Đế Wilhelm tại Berlin. Đến năm 1921, ông được trao giải thưởng Nobel về Vật lý học qua đề án nghiên cứu “Lý Thuyết Tương đối” (The Theory of Relativity). Trong thế chiến thứ nhất (1914-1918), ông từng bị tống giam vì tội “chống chiến tranh và ủng hộ hòa bình”. Sau khi Adolf Hitler (1889-1945) trở thành quốc trưởng của Đức, ông ra sức chống lại chủ nghĩa phát xít và rời bỏ nước Đức sang sống tại Hoa Kỳ.

Từ năm 1933 đến năm 1945, ông là giáo sư toán và lý tại Viện Cao học Princeton ở bang New Jersey. Phát xuất từ lòng căm thù chủ nghĩa phát xít mà ông đã giúp cho Tổng thống Mỹ Franklin Roosevelt (1882-1945) chế tạo bom nguyên tử và cuối cùng bị xem là “cha đẻ” của thứ vũ khí giết người này. Đây cũng là lý do mà về sau năm 1950, ông thành lập Viện Kiểm Soát Nguyên tử Quốc tế tại Hoa Kỳ.

Ba thập niên cuối đời mình, ông dành thời gian để nghiên cứu về “Lý thuyết thống nhất giữa lực hấp dẫn và hiện tượng điện quang” (The Theory of unify gravitation and eletro-magnetism).

Mặc dù bận rộn nghiên cứu và giảng dạy khoa học, nhưng ông Einstein vẫn dành thời gian nhất định để nghiên cứu triết học và tôn giáo, đặc biệt trong đó có Đạo Phật. Theo tài liệu “The World As I See It” (Trần thế khi tôi nhìn thấy nó, nhà xuất bản Philosophical Library, New York, 1949) và quyển “Ideas and Opinions” (Những Ý Kiến và Những Quan Điểm, nhà xuất bản Crown, NY, 1945) là hai tuyển tập những bài báo, bài tham luận về tôn giáo và khoa học mà ông Einstein viết từ đầu những năm ba mươi. Đáng chú ý trong tập này là các bài như “Religion and Science” (Tôn giáo và Khoa học), viết từ 1930; bài “Science, Philosophy & Religion, A Sumposium” (Khoa học, Triết học và Tôn giáo, một buổi hội thảo) viết năm 1941; bài “Religion and Science: Irreconcilable?” (Tôn giáo và Khoa học: không thể hòa giải được sao?) viết vào năm 1948.

Theo các tài liệu trên thì chính A. Einstein tự xem mình là một người thuộc về tôn giáo. Tôn giáo của ông được người ta biết qua lý thuyết khoa học của ông. Ông bác bỏ sự thần thánh hóa trong tôn giáo, ông quan tâm đến đời sống con người ở hiện tại và ngay cả sau khi chết. Trong các buổi hội thảo về triết học và tôn giáo, có lúc ông trích dẫn lời của Chúa, rồi có khi ông dẫn lời trong kinh Phật. Quan điểm của ông về tôn giáo chưa bao giờ có hệ thống và nhất quán. Tuy nhiên, với trí tuệ sắc bén và lòng ngưỡng mộ của ông đối với các tôn giáo đã giúp cho ông hiểu đúng và chính xác về các tôn giáo mà ông để tâm nghiên cứu. Ông vẫn thường nhắc nhở các nhà khoa học nên học hỏi ở các tôn giáo để bổ sung cho những khiếm khuyết của khoa học. Ông nói: “Khoa học mà thiếu tôn giáo là khập khiễng. Tôn giáo mà không có khoa học thì mù quáng” (Science without religion is lame. Reigion without science is blind).

Cũng theo các tài liệu trên cho thấy, ông đã nghiên cứu Đạo Phật qua các sách báo của các học giả Phật học của người Âu Mỹ viết, đáng kể là triết gia người Đức Schopenhauer Arthur (1788-1860), tiến sĩ người Đức Paul Carus (1852-1919), viện sĩ hàn lâm người Nga Vasily Vasaliyey (1818-1900)… là những nhà Phật học nổi danh ở phương Tây. Nhờ nghiên cứu như vậy mà A. Einstein đã nhìn thấy Đạo Phật như là một triết lý phương Đông cực kỳ sống động và triết lý ấy đã đi vào cuộc đời bằng chân lý thực chứng của mình, ngỏ hầu cắt ngang sự chậm tiến, lạc hậu, mê tín, cuồng tín và kém văn minh của thời đại. Đạo Phật đã đem lại cho con người một cái nhìn mới, một lối sống mới, một sự hài hòa mới, sống với nhau như ánh sáng trong không gian, chan hòa với nhau như nước với sữa. Chính vì thấy rõ cái độc đáo đó mà ông Einstein đã phát biểu về Đạo Phật như sau : “Tôn giáo của tương lai sẽ là một tôn giáo toàn cầu, vượt lên trên mọi thần linh, giáo điều và thần học. Tôn giáo ấy phải bao quát cả phương diện tự nhiên lẫn siêu nhiên, đặt trên căn bản của ý thức đạo lý, phát xuất từ kinh nghiệm tổng thể gồm mọi lĩnh vực trên trong cái nhất thể đầy đủ ý nghĩa. Phật giáo sẽ đáp ứng được các điều kiện đó” (The religion of the future will be a cosmic religion. It would transcend a person God and avoid dogmas and theology. Covering both the natural and the spiritual, it should be based on a religious sence, arising from the experience of all things, natural and spiritual, as a meaningful unity. Buddhism answers this description). Đồng thời, một lần khác ông cũng khẳng định rằng: “Nếu có một tôn giáo nào đương đầu với các nhu cầu của khoa học hiện đại thì đó là Phật giáo. Phật giáo không cần xét lại quan điểm của mình để cập nhật hóa với những khám phá mới của khoa học. Phật giáo không cần phải từ bỏ quan điểm của mình để xu hướng theo khoa học, vì Phật giáo bao hàm cả khoa học cũng như vượt qua khoa học” (If there is any religion that would cope with modern scientific needs, it would be Buddhism. Buddhism requires no revision to keep it up to date with recent scientific finding. Buddhism need no surrender its view to science, becauseit embrances science as well as goes beyond science). (Cả hai câu trên được trích từ Collected famous quotes from Albert Einstein. http://rescomp.stanford.edu/~ cheshire/ Einstein quotes.htm).

Dù những lý thuyết khoa học của ông rất phức tạp và khó hiểu, nhưng tấm lòng nhân đạo và mến chuộng hòa bình của ông đã khiến cho mọi người cảm thấy gần gũi với ông. Ông đã cống hiến tất cả trí tuệ và sức lực của mình đối với sự phát triển khoa học của nhân loại. Ông làm việc không biết mệt mỏi cho đến ngày qua đời. Ông mất vào lúc 1giờ 25 phút rạng sáng ngày 19 tháng 04 năm 1955 tại Princeton, Hoa Kỳ, hưởng thọ 76 tuổi. Ngày nay, đối với mọi tín đồ Phật Giáo trên khắp năm châu đều thành kính khi nhắc đến tên tuổi của ông, người đã từng góp phần khẳng định lại giá trị vĩnh cửu đối với Giáo lý của Đạo Phật.

 

Lê Văn Phước

http://btgcp.gov.vn/Plus.aspx/vi/News/38/0/245/0/3049/Albert_Einstein_va_dao_Phat

 

Chuyện đời của một kỹ sư phần mềm Ấn Độ – Cuộc sống chỉ có vậy thôi sao?


Dragging your office to the office?

Thực hiện giấc mơ của hầu hết các bậc phụ huynh tại Ấn Độ, tôi đã tốt nghiệp đại học với mảnh bằng kỹ sư máy tính và xin được vào làm việc tại một công ty phần mềm có trụ sở tại Mỹ, mảnh đất của những con người dũng cảm và có rất nhiều cơ hội. Khi tôi đặt chân lên đất Mỹ, đó cũng là lúc giấc mơ trở thành sự thật.

Cuối cùng thì tôi cũng đã đến được nơi mà mình muốn. Tôi quyết định là mình sẽ làm việc ở Mỹ trong vòng khoảng 5 năm, và trong thời gian đó tôi sẽ kiếm đủ tiền để quay trở về sống tại quê nhà Ấn Độ.

FatherAndSon

Nhưng một câu hỏi luôn dằn vặt tôi mỗi đêm là “Tất cả cuộc sống chỉ có vậy thôi sao?

Bố tôi là một công chức nhà nước và sau khi ông nghỉ hưu, tài sản duy nhất ông có thể kiếm được là một căn hộ khá tốt với chỉ một phòng ngủ.

Tôi muốn làm một điều gì đó nhiều hơn ông. Sau một thời gian, tôi bắt đầu cảm thấy rất nhớ nhà và cảm thấy cô đơn. Tôi thường gọi điện về nhà để trò chuyện với bố mẹ tôi mỗi tuần bằng cách sử dụng các thẻ điện thoại gọi quốc tế giá rẻ. Hai năm trôi qua, cũng là 2 năm tôi luôn phải gặm bánh Burger tại các cửa hàng McDonald’s hoặc bánh pizza và nghe nhạc disco, và trong 2 năm đó tôi thường xuyên theo dõi tỷ giá tiền tệ và thường cảm thấy hạnh phúc khi thấy trị giá đồng Rupee (đồng tiền của Ấn Độ) giảm xuống so với đồng đô-la. (Vì điều này khiến những đồng đô-la mà tôi tích cóp sẽ có giá trị hơn khi tôi quay về Ấn Độ.)

Cuối cùng tôi quyết định mình nên lập gia đình. Tôi nói với cha mẹ mình rằng tôi chỉ có 10 ngày trong dịp nghỉ phép và mọi thứ phải hoàn thành nội trong vòng 10 ngày ngắn ngủi đó. Tôi đặt vé máy bay trên một chuyến bay thuộc loại giá rẻ nhất. Vui mừng và thực sự thích thú là những cảm xúc đan xen khi tôi nghĩ đến việc quay về gặp lại gia đình và các bạn bè của mình. Tôi băn khoăn liệu mình có bỏ sót bất kỳ ai mà tôi nên gặp lại và nói chuyện hay không. Sau khi về đến nhà, tôi dành ra một tuần để xem một lượt các bức hình của tất cả các cô gái mà bố mẹ tôi đã nhờ người mai mối, và khi thời gian còn lại rất ít thì tôi đã lựa chọn được cho mình một “ứng cử viên” để làm vợ.

Ông bà sui gia vô cùng sửng sốt khi tôi nói với họ rằng đám cưới sẽ phải tổ chức nội trong vòng từ 2 đến 3 ngày, vì tôi sẽ không có thêm kỳ nghỉ nào nữa. Sau khi tổ chức lễ cưới xong, đó là thời điểm để quay trở lại Mỹ, sau khi đưa một số tiền cho bố mẹ tôi, và nhờ những người hàng xóm chăm sóc họ, vợ chồng tôi lên đường quay trở lại Mỹ.

Khoảng hai tháng đầu, vợ tôi cũng thấy thích thú với lối sống ở Mỹ, sau đó cô ấy bắt đầu cảm thấy cô đơn. Số lần gọi điện về Ấn Độ của cô ấy tăng dần từ 2 lần/tuần lên 3 lần/tuần. Số tiền chúng tôi dành dụm được bắt đầu vơi dần. Hai năm sau đó thì chúng tôi bắt đầu có con. Hai đứa bé rất dễ thương, một trai và một gái, đó là món quà mà ơn trên đã ban tặng cho chúng tôi. Mỗi lần mà tôi gọi điện về nói chuyện với bố mẹ mình, họ thường hỏi tôi khi nào thì quay về Ấn Độ để ông bà có thể nhìn thấy mặt các cháu của mình.

Năm nào tôi cũng suy nghĩ đắn đo để có thể thu xếp một chuyến quay về thăm Ấn Độ. Nhưng một phần vì lý do công việc, một phần khác vì lý do về điều kiện tài chính đã không cho phép chúng tôi làm điều đó. Nhiều năm trôi qua, việc quay về thăm Ấn Độ là một giấc mộng quá xa vời. Rồi một ngày kia tôi đột ngột nhận được tin rằng cha mẹ tôi đang bị bệnh rất nặng. Tôi đã cố gắng hết sức nhưng không thể có được kỳ nghỉ phép nào để có thể quay về Ấn Độ. Tin tiếp theo mà tôi nhận được là cha mẹ tôi đã qua đời và không có một ai thân thích để thực hiện những nghi lễ cuối cùng đưa ông bà về nơi chín suối. Tôi đã hoàn toàn suy sụp. Bố mẹ tôi đã qua đời mà thậm chí họ còn chưa được gặp mặt những đứa cháu của mình.

Sau đó một vài năm, mặc dù hai đứa con tôi không thích nhưng tôi và vợ vẫn quyết định quay trở về Ấn Độ để sinh sống. Tôi bắt đầu tìm kiếm để mua một ngôi nhà phù hợp với số tiền mà mình có, nhưng tôi đã thực sự choáng váng vì số tiền mà mình dành dụm được thì quá ít mà giá nhà đất ở Ấn Độ thì đã tăng một cách chóng mặt trong những năm vừa qua. Vì vậy tôi đành phải quay trở lại Mỹ.

Vợ tôi từ chối quay lại Mỹ cùng với tôi, còn 2 đứa con lại không muốn ở lại Ấn Độ. Vì vậy tôi cùng 2 con quay lại Mỹ cùng lời hứa với vợ mình là tôi sẽ quay về Ấn Độ sau 2 năm nữa khi tình hình kinh tế khá hơn.

Thời gian dần trôi qua, con gái tôi quyết định kết hôn với một người đàn ông Mỹ, và con trai tôi cũng cảm thấy hạnh phúc khi sống tại đây. Tôi quyết định rằng mọi thứ đã ổn và không còn vương vấn điều gì, vì vậy tôi sẽ quay về Ấn Độ. Tôi cũng vừa tiết kiệm đủ tiền để có thể mua một căn hộ có 2 phòng ngủ khá tốt ở một khu vực mới xây dựng của địa phương.

Bây giờ tôi đã 60 tuổi và chỉ dành thời gian ra khỏi căn hộ để đi loanh quanh viếng thăm những thánh đường Hồi giáo gần nhà. Người vợ thủy chung của tôi cũng đã rời bỏ tôi để đi về nơi chín suối.

Thỉnh thoảng tôi cũng tự hỏi mình rằng, liệu đây là tất cả những gì tôi có ư? Bố tôi, thậm chí chỉ sống tại Ấn Độ cũng đã có căn hộ của riêng ông, và tôi cũng không có gì hơn vậy.

Thật cay đắng, tôi nhận ra mình đã mất cả bố mẹ và hai đứa con để đổi lấy THÊM MỘT PHÒNG NGỦ.

Nhìn ra ngoài từ cửa sổ, tôi nhìn thấy rất nhiều trẻ em đang nhảy các điệu nhảy hip-hop theo những hình ảnh trên truyền hình. Cái TV truyền hình cáp chết tiệt đó đã đầu độc thế hệ trẻ của chúng ta và tạo ra một lũ trẻ đánh mất cả giá trị của chúng và bản sắc văn hóa dân tộc. Thỉnh thoảng tôi cũng nhận được thư từ 2 đứa con để hỏi thăm về sức khỏe của cha mình. Vâng, điều an ủi lớn nhất là ít ra chúng vẫn nhớ còn có tôi tồn tại trên cõi đời này.

Bây giờ có lẽ sau khi tôi chết đi, tôi sẽ lại phải nhờ những người hàng xóm thực hiện những nghi lễ rửa tội cuối cùng dành cho mình, Chúa sẽ phù hộ cho họ. Nhưng một câu hỏi luôn dằn vặt tôi mỗi đêm là “Tất cả cuộc sống chỉ có vậy thôi sao?

Tôi vẫn đang tìm kiếm cho mình câu trả lời… !!!

 

Ký tên:

Một lập trình viên Ấn Độ đã từng sống tại Mỹ.

 

Bài viết được dịch từ Sulekha.com

30 CÂU NÓI BẤT HỦ CỦA THIỀN SƯ THÍCH NHẤT HẠNH


Thien Su Thich Nhat Hanh

 

  1. Thấu hiểu nỗi đau của người khác là món quà to lớn nhất mà bạn có thể trao tặng họ. Thấu hiểu là tên gọi khác của yêu thương. Nếu bạn không thể thấu hiểu, thì bạn chẳng thể yêu thương.
  2. Cũng như một người làm vườn biết cách dùng phân bón để cho ra những bông hoa tươi đẹp, người tu tập biết tận dụng nỗi đau khổ để tạo ra hạnh phúc.
  3. Tự do có được nhờ tu tập và thói quen. Bạn phải rèn luyện mình cách bước đi như một người tự do, ngồi như một người tự do và ăn như một người tự do. Chúng ta phải rèn luyện bản thân về cách sống như thế nào.
  4. Nói “Tôi yêu bạn” có nghĩa là “Tôi có thể mang tới cho bạn sự bình yên và hạnh phúc”. Để làm được điều đó, trước tiên, chính bạn phải là người có được những điều đó đã.

  5. Một người tức giận là do không giải quyết được những đau buồn của mình. Họ là nạn nhân đầu tiên của sự đau buồn đó, còn bạn là người thứ hai. Hiểu được điều này, lòng tư bi sẽ nảy nở trong tim và sự tức giận sẽ tan biến. Đừng trừng phạt họ, thay vào đó, hãy nói gì đó, làm gì đó để vơi bớt nỗi đau buồn.

  6. Chúng ta được tạo ra từ ánh sáng. Chúng ta là những đứa trẻ của ánh sáng. Chúng ta là con cái của thần mặt trời.

  7. Mỗi người chúng ta nên tự hỏi mình: Tôi thật sự muốn gì? Trở thành người thành công số 1? Hay đơn giản là người hạnh phúc? Để thành công, bạn có thể phải hi sinh hạnh phúc của mình. Bạn có thể trở thành nạn nhân của thành công, nhưng bạn không bao giờ là nạn nhân của hạnh phúc.

  8. Hãy bước đi như thể bạn đang hôn trái đất bằng bàn chân của mình.

  9. Khi một người làm bạn đau khổ, ấy là vì ẩn sâu bên trong, nỗi đau khổ của anh ta đang tràn trề. Anh ta không đáng bị trừng phạt. Anh ta cần sự giúp đỡ.

  10. Đôi khi niềm vui mang tới nụ cười. Nhưng cũng đôi khi, chính nụ cười mang tới niềm vui.

  11. Hạnh phúc là được là chính mình. Bạn không cần phải được thừa nhận bởi người khác. Chỉ cần chính bạn thừa nhận mình là được rồi.

  12. Bởi vì bạn đang sống nên mọi thứ đều có thể thành sự thật.

  13. Hãy cười, thở và bước đi thật chậm.

  14. Mỗi sáng thức dậy, tôi lại mỉm cười. Hai mươi tư tiếng mới mẻ đang ở trước mắt tôi. Tôi nguyện sống trọn cho từng phút giây và xem xét mọi thứ bằng ánh nhìn từ bi.

  15. Những mầm mống khổ đau trong bạn có thể thật mạnh mẽ, nhưng đừng đợi cho đến khi mọi khổ đau đi hết rồi mới cho phép mình được hạnh phúc.

  16. Nhiều người cho rằng sự náo nhiệt là hạnh phúc. Nhưng khi quá náo nhiệt, sẽ không có bình yên. Hạnh phúc thật sự dựa trên sự bình yên.

  17. Hành động của tôi nói lên tôi là ai.

  18. Niềm hi vọng là điều rất quan trọng. Nó giúp cho hiện tại bớt khắc nghiệt. Nếu ta hi vọng rằng ngày mai sẽ tốt đẹp hơn, ta sẽ chịu đựng được khó khăn của hôm nay.

  19. Nếu bạn yêu ai đó nhưng hiếm khi dành thời gian cho họ thì đó không phải tình yêu thật sự.

  20. Tình yêu của bạn phải khiến cho người yêu cảm thấy tự do.

  21. Thời khắc hiện tại tràn ngập niềm vui và hạnh phúc. Chỉ cần bạn để tâm, bạn sẽ nhìn thấy chúng

  22. Tôi tự hứa với lòng mình rằng tôi sẽ vui sống từng phút giây mà đời ban cho tôi.

  23. Tất cả suy nghĩ, lời nói, hành động của bạn đều mang dấu ấn của riêng bạn.

  24. Con người đau khổ là vì các thành kiến. Khi nhìn mọi thứ cởi mở hơn, chúng ta sẽ tự do và chẳng còn khổ đau nữa.

  25. Nếu chúng ta bình an, chúng ta hạnh phúc, chúng ta có thể cười. Và mọi người trong gia đình, trong xã hội có thể hưởng niềm vui từ chính sự bình an của ta.

  26. Cội nguồn của tình yêu nằm sâu trong mỗi chúng ta. Chúng ta có thể giúp người khác hạnh phúc. Một lời nói, một hành động, một suy nghĩ cũng có thể làm vơi nỗi buồn và tăng hạnh phúc cho người khác.

  27. Tôi đã tới. Tôi đang ở nơi cần ở. Điểm đến của tôi nằm trên mỗi bước đi.

  28. Chúng ta cần học cách nghỉ ngơi và thư giãn. Nó giúp ta phòng chống bệnh tật và giảm ngừa căng thẳng. Nó giúp ta có tâm trí sáng suốt để tập trung giải quyết các vấn đề.

  29. Mỗi hơi thở, mỗi bước đi của chúng ta có thể lấp đầy bởi bình an, hạnh phúc và sự thanh thản.

  30. Tĩnh lặng là điều cốt lõi. Chúng ta cần tĩnh lặng như chúng ta cần không khí, như cái cây cần ánh sáng. Nếu tâm trí chúng ta lúc nào cũng đầy những từ ngữ và suy nghĩ, thì lấy đâu ra không gian cho chính chúng ta.

 

Tham khao: https://www.facebook.com/songchamlainghikhacdiyeuthuongnhieuhon/

 

Bài học cuộc đời – đáng suy ngẫm


Đằng sau không ai ‘chống lưng’, tuyệt đối không thể ngã xuống được. Bạn chỉ còn một cách, kiên định với mục tiêu của mình và cố gắng một cách khôn ngoan. 8 câu chuyện ngắn nhưng sâu sắc này sẽ dạy bạn điều đó.

 

think

Bài học số 1

Trước đây, có 1 anh hòa thượng và 1 anh bán thịt là 2 người bạn thân. Anh hòa thượng ngày nào cũng phải dậy sớm tụng kinh, còn anh bán thịt ngày nào cũng phải dậy sớm để giết lợn.

Để không bị dậy muộn ảnh hưởng đến công việc, họ bèn hứa mỗi sáng thức dậy cùng nhau gọi đối phương dậy.

Nhiều năm sau, hòa thượng và anh bán thịt chết. Anh bán thịt được lên thiên đường, còn hòa thượng thì bị đày xuống địa ngục.

Ý nghĩa: Tại sao? Bởi vì anh bán thịt ngày nào cũng làm việc thiện, gọi hòa thượng dậy tụng kinh. Còn hòa thượng, ngày nào cũng gọi anh bán thịt dậy sát sinh…

Những chuyện mà bạn làm, có thể bạn nghĩ là đúng nhưng chưa chắc là vậy

 

man-thumbs-up
Bài học số 2

Người cha nói với cậu con trai của mình: “Cha muốn tìm cho con 1 người vợ”

Cậu con trai nói: “Nhưng con muốn tự mình tìm!”

Người cha nói: “Nhưng cô gái này là con gái của Bill Gates”

Cậu con trai bèn đáp: “Nếu mà như thế thật thì được”

Sau đó, người cha tìm đến Bill Gates và nói: “Tôi tìm cho con gái ngài 1 người chồng “. Nhưng Bill Gates nói: “Không được, con gái tôi vẫn còn nhỏ”.

Người cha trả lời: “Nhưng chàng trai này là Phó Chủ Tịch của Ngân hàng Thế giới!”. Bill Gates thấy vậy bèn nói: “Vậy thì được”.

Sau đó, người cha lại tìm đến Chủ Tịch Ngân hàng Thế giới và nói: “Tôi sẽ giới thiệu cho ngài 1 phó Chủ Tịch!”.

Ngài chủ tịch nói: “Nhưng tôi đã có nhiều Phó Chủ Tịch rồi, không cần thêm nữa đâu”. Người cha nói: “Nhưng chàng trai này là con rể của Bill Gates”. Thấy vậy, ngài Chủ Tịch nói: “Vậy thì được”.

Ý nghĩa: Trên thương trường, việc kinh doanh, buôn bán được làm nên như vậy đó.

California condor in flight  over the Big Sur Coast. Jody Barbuta photo
Bài học số 3

Một con đại bàng ung dung nằm tận hưởng trên cành cây cao. Một chú thỏ con thấy vậy bèn hỏi đại bàng: “Tôi có thể như bạn ngồi không như vậy mà chẳng phải làm gì cả không?”

Đại bàng trả lời: “Được chứ, tại sao lại không?”

Thế là thỏ con ngồi dưới đất ngay dưới chân đại bàng. Đột nhiên, 1 con cáo xuất hiện vồ lấy thỏ con và ăn luôn nó.

Ý nghĩa: Vậy cho nên nếu bạn muốn ngồi chơi mà không phải làm gì cả thì bạn cần phải ngồi ở nơi vô cùng cao.

 

Adult marbled murrelet in old growth forest nest. Steve Hampton/CDFW
Bài học số 4

Có 1 chú chim bay về phía Nam tránh rét. Bởi vì trời quá rét nên nó đã bị rét cứng và rơi xuống 1 cánh đồng hoang. Khi nằm trên cánh đồng hoang chú chim bị 1 con bò đi qua và cho một bãi phân lên người.

Chú chim bị đông cứng nằm trong đống phân và bắt đầu cảm thấy ấm dần lên. Phân bò quả thực đã khiến nó ấm áp trở lại, rồi nó nằm trong đống phân ấm áp cảm thấy vui mừng và bắt đầu cất tiếng hót líu lo.

Bỗng nhiên, một con mèo đi ngang qua và nghe thấy tiếng chim hót bèn chạy đến thăm dò. Đi theo tiếng hót, nó phát hiện ra chú chim đang nằm trong đống phân rồi nhanh chóng lôi chú chim ra và làm thịt.

Ý nghĩa:

Không phải bất cứ ai lôi phân lên người bạn đều là kẻ thù của bạn

Không phải ai lôi bạn ra khỏi đống phân cũng là bạn của bạn

Khi bạn đang mắc kẹt trong 1 đống phân, thì tốt nhất là nên ngậm miệng lại

group-dynamics11
Bài học số 5

Một người chồng đang chuẩn bị quần áo để vào tắm ngay sau khi người vợ tắm xong. Lúc này, chuông cửa bỗng nhiên reo lên. Người vợ nhanh chóng lấy khăn tắm quấn quanh người và chạy ra mở cửa.

Khi cô ấy mở cửa thì thấy anh hàng xóm đứng đó. Người vợ chưa kịp mở miệng, anh hàng xóm bèn nói: “Nếu như cô dám bỏ khăn tắm trước mặt tôi, tôi sẽ cho cô 30 triệu”.

Nghĩ 1 lúc, rồi người vợ cũng tháo khăn tắm trước mặt anh hàng xóm. Ngay sau đó, anh hàng xóm đưa cho cô 30 triệu và rời đi. Người vợ lại cuốn khăn tắm vào và đi vào nhà, ngay khi cô chuẩn bị bước vào phòng tắm thì người chồng hỏi: “Ai vậy?”

“Hàng xóm nhà mình”, người vợ trả lời.

“Uhm, Anh ta có nói đến chuyện trả anh 30 triệu không?”

Ý nghĩa: Trên thương trường, nếu chia sẻ kịp thời những thông tin quan trọng với những cổ đông cùng chung thuyền thì sẽ tránh được những sự phơi bày không cần thiết.

Rankahawenu-coin
Bài học số 6

Một nhân viên bán hàng cùng thư ký và giám đốc của họ ra ngoài ăn trưa, đột nhiên phát hiện ra 1 chiếc đèn dầu cổ. Họ liền lau chiếc đèn dầu và thần đèn xuất hiện. Thần đèn nói: “Ta có thể đáp ứng cho các người mỗi người 1 nguyện vọng”.

“Tôi trước, tôi trước”, cô thư ký nói.

“Tôi muốn được đến đảo Bahamas, lái 1 chiếc tàu tốc hành và lánh đời”

Trong phút chốc, nhân viên bán hàng liền biến mất.

“Đến lượt tôi, đến lượt tôi”, nhân viên bán hàng nói.

“Tôi muốn được đến Hawaii, nằm trên bãi biển, có nhân viên mát-xa riêng, uống 1 ly cocktail rượu rum miễn phí cùng với người tôi yêu”

Trong phút chốc, anh nhân viên bán hàng liền biến mất.

“Ok! Đến lượt anh!”, thần đèn nói với giám đốc

Giám đốc bèn trả lời: “Tôi muốn 2 tên ngốc nghếch đó ăn cơm xong liền quay lại làm việc”

Ý nghĩa: Có như vậy mới biết, nên để sếp bạn mở lời trước dù trong bất cứ hoàn cảnh nào.

Xe Peugeot đời 1932 từng xuất hiện ở Hà Nội.
Bài học số 7

Vào 1 đêm mưa gió bão bùng, bạn lái chiếc xe hơi của mình đi qua 1 bến xe buýt và nhìn thấy 3 người đang lo lắng, sốt ruột đứng đợi xe.

Một ông lão sắp chết – đó là người cần được đưa đi bệnh viện gấp. Một người là bác sĩ – từng cứu mạng bạn và đến nằm mơ bạn cũng mong được báo đáp.

Người còn lại là người phụ nữ đến nằm mơ bạn cũng muốn cưới cô ấy và nếu bỏ qua cơ hội này thì sẽ không còn cơ hội nào nữa.

Nhưng xe của bạn chỉ có thể chở thêm 1 người nữa, bạn sẽ lựa chọn như thế nào?

Ông lão sắp chết kia là người mà bạn nên cứu đầu tiên. Nhưng bạn vẫn muốn chở cả người bác sĩ kia bởi vì anh ta từng cứu bạn và đây là cơ hội tốt để báo đáp.

Còn cả người tình trong mơ của bạn, bỏ qua cơ hội này, bạn sẽ không thể gặp được cô gái nào khiến tim bạn rung động đến vậy.

Câu hỏi phỏng vấn này được nhà tuyển dụng đưa ra và chỉ có 1 trong số 200 ứng viên đến phỏng vấn được tuyển dụng.

Anh ta không hề giải thích lý do của mình mà chỉ nói đơn giản như này: “Đưa chìa khóa xe cho bác sĩ để anh ta chở ông lão đến bệnh viện, còn tôi, tôi sẽ ở lại chờ xe cùng người con gái tôi yêu”

Ý nghĩa: Phải chăng vấn đề nằm ở việc chúng ta không bao giờ nghĩ sẽ từ bỏ những gì chúng ta đã và đang có (chìa khóa xe).

Có đôi khi chúng ta từ bỏ những chấp niệm, sự hẹp hòi thì chúng ta sẽ nhận lại được nhiều hơn những gì chúng ta có.
IoT_UA shoes.png
Bài học số 8

Thời con người vẫn còn đi chân đất, có 1 vị vua đi vi hành đến 1 vùng đất xa xôi. Bởi vì đường gồ ghề và có nhiều mảnh đá nhỏ bị vỡ chọc vào chân hắn vừa đau vừa tê.

Ngay sau khi về đến hoàng cung, hắn ra lệnh phủ da trâu lên tất cả con đường trong vương quốc.

Hẳn nghĩ hắn làm như vậy không chỉ vì bản thân mà còn vì tạo phúc cho bách tính để thần dân của họ đi đường không còn phải chịu nỗi đau bị đá đâm vào chân.

Nhưng cho dù có giết hết các cả trâu trong vương quốc cũng không đủ da để phủ khắp tất cả các con đường, mà tiền bạc và sức lực đã bỏ ra nhiều đến mức đếm không xuể.

Mặc dù việc này là không thể, thậm chí còn là ngu ngốc nhưng lệnh của vua đã ban ra, họ chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

Một người đây tớ thông minh đã mạnh dạn đưa ra đề nghị với nhà vua, hắn nói: “Quốc Vương, tại sao người lại điều động binh lực, hy sinh nhiều trâu bò và vàng bạc đến như vậy chứ? Tại sao ngài không dùng miếng da nhỏ bọc vào chân ngài chứ?”.

Quốc Vương nghe vậy rất ngạc nhiên những cũng hiểu ra đôi điều và thu hồi mệnh lệnh, áp dụng ý kiến của người đầy tớ.

Ý nghĩa:

Muốn thay đổi thế giới là không dễ, nhưng nếu muốn thay đổi bản thân thì lại không thành vấn đề. Thay vì ta cứ hao tâm tổn sức để đi thay đổi 1 điều không thể chi bằng hãy thay đổi những điều có thể.

Chuyện này cũng giống như việc thà dùng 2 miếng da nhỏ để bọc chân lại còn hơn là giết hết trâu bò để phủ đường.

Khi bạn chịu thay đổi mình thì thế giới cũng sẽ theo đó mà thay đổi. Nếu như bạn muốn nhìn thấy thế giới thay đổi thì việc đầu tiên bạn cần làm đó là thay đổi bản thân.

 

Tổng hợp- Theo Cafebiz.vn

Kỹ thuật 5 bước này sẽ giúp bạn điều khiển được giấc mơ của mình


Tỷ lệ thành công có thể lên tới 1/6, con số cao nhất từ trước đến nay.

Phật Giáo Tây Tạng có một kỹ thuật Mật thừa gọi là milam. Trong đó, những người tu hành sẽ ngủ và thực hành yoga ngay trong giấc mơ của họ. Bằng cách xóa nhòa ranh giới giữa đời thực và giấc mơ , milam giúp người tu tập nhận thức được bản chất như huyễn của vạn vật.

Một khi giác ngộ, người tu có thể coi nhẹ mọi điều đem đến phiền não cho mình. Những lo lắng, bi kịch, thậm chí cả cái chết đối với họ chỉ nhẹ tựa một giấc mơ. Theo Đạo Phật, hiểu và tin vào như huyễn giúp cuộc sống trở nên an lạc, tự do và hạnh phúc hơn.

Không khó để nhận thấy milam là một phiên bản của giấc mơ Lucid, hay còn gọi là giấc mơ sáng suốt. Là một trong những khía cạnh bí ẩn nhất của tâm lý học và khoa học thần kinh, trong giấc mơ Lucid bạn sẽ điều khiển được bản thân mình, mơ nhưng biết được mình đang mơ.

Vậy làm thế nào điều đó có thể xảy ra?

Kỹ thuật 5 bước này sẽ giúp bạn điều khiển được giấc mơ của mình - Ảnh 1.

Milam, yoga trong mơ là một phiên bản của giấc mơ Lucid

Denholm Aspy một nhà tâm lý học công tác tại Đại học Adelaide đã tiếp cận câu hỏi ấy một cách cách khoa học. Anh cho biết mặc dù giấc mơ Lucid từng được ghi nhận từ hàng ngàn năm trước và trong suốt lịch sử xã hội loài người, phải cho đến tận năm 1975, các nhà nghiên cứu mới xác minh được hiện tượng này bằng những thí nghiệm khéo léo.

Ý tưởng đầu tiên là nhìn vào mắt của những người đang ngủ. Không giống như toàn bộ cơ thể bất động trong giấc ngủ, cơ mắt là thứ vẫn hoạt động. Lấy cảm hứng từ tác phẩm của nhà văn Celia Green, Keith Hearne, một nhà vật lý trị liệu người Anh cho rằng chuyện động của mắt cho phép những người mơ giấc mơ Lucid giao tiếp với thế giới bên ngoài.

Hearne theo dõi một người ngủ trong phòng thí nghiệm của ông, hướng dẫn anh ta cách liếc mắt qua trái qua phải theo bài trước khi ngủ. Khi anh ta đạt được giấc mơ Lucid, Hearne ghi lại các chuyển động mắt có liên quan đến giai đoạn ngủ REM (Rapid Eye Movement – đảo mắt nhanh) này. Nhiều nghiên cứu sau đó đã nhân rộng những phát hiện này của Hearne.

Tuy nhiên, suốt hàng thập kỷ sau đó, tìm ra một phương pháp chính xác hướng dẫn mọi người đạt tới giấc mơ Lucid vẫn rơi vào bế tắc. Từ năm 1970 tới nay, có khoảng 40 nghiên cứu về chủ đề này. Các phương pháp trong đó chỉ giúp được khoảng 3- 13% người tham gia tỉnh táo ngay trong giấc mơ của họ.

Từ khi còn là một nghiên cứu sinh tiến sĩ, Aspy đã nhận thấy sự giới hạn của các nghiên cứu trước đó. Một số nghiên cứu có kích thức mẫu quá nhỏ, phương pháp của số còn lại thì không đáng tin. Bởi vậy, anh đã cố gắng khắc phục những điểm yếu này và thực hiện một nghiên cứu đáng tin cậy nhất về giấc mơ Lucid.

Kỹ thuật 5 bước này sẽ giúp bạn điều khiển được giấc mơ của mình - Ảnh 2.

Từ năm 1970 tới nay, có khoảng 40 nghiên cứu về giấc mơ Lucid

Aspy sử dụng kỹ thuật MILD (Mnemonic Induction of Lucid Dreams- cảm ứng giấc mơ Lucid), từng được phát triển vào thập niên 1970 bởi nhà tâm lý học người Mỹ Stephen LaBerge. Kỹ thuật này gồm các bước sau để đưa một người vào trạng thái mơ Lucid:

1. Trước khi đi ngủ, đặt báo thức ở thời điểm 5 tiếng đồng hồ sau.

2. Khi báo thức kêu, hãy nhớ lại giấc mơ ngay trước khi bạn tỉnh dậy. Nếu không thể, chỉ cần gợi nhớ lại bất kỳ giấc mơ nào gần đây cũng được.

3. Điều chỉnh lại tư thế nằm thoải mái, tắt đèn và lặp lại câu nói này trong đầu: “Lần sau trong mơ, tôi sẽ nhớ mình đang mơ”. Nhẩm từ nào bạn phải thấu hiểu ý nghĩa của từ đó và tập trung vào ý định nhớ rằng bạn đang mơ.

4. Mỗi khi bạn lặp lại cụm từ ở bước 3, hãy tưởng tượng bạn trở lại giấc mơ bạn nhớ tới ở bước 2, đồng thời vẫn hình dung bản thân bạn nhớ được rằng mình đang mơ.

5. Lặp lại các bước 3 và 4 cho đến khi bạn rơi vào giấc ngủ hoặc chắc chắn rằng ý định ghi nhớ của bạn được thiết lập. Đảm bảo đây là điều cuối cùng trong tâm trí trước khi bạn đi vào giấc ngủ. Nếu bạn thấy mình liên tục lặp lại ý định ghi nhớ mình đang mơ, đó là một dấu hiệu tốt, nó đã được thiết lập vững chắc trong tâm trí bạn.

Kỹ thuật 5 bước này sẽ giúp bạn điều khiển được giấc mơ của mình - Ảnh 3.

Kỹ thuật MILD được đánh giá là hiệu quả nhất trong việc tạo ra giấc mơ Lucid

 

Trong nghiên cứu của mình, Aspy đã theo dõi 169 tình nguyện viên trên khắp Australia. Những người này được hướng dẫn sử dụng MILD và ghi lại những gì họ trải nghiệm vào sổ.

Kết quả khá ấn tượng, hơn một nửa tình nguyện viên mơ ít nhất 1 giấc mơ Lucid ngay trong tuần đầu tiên thực hành. Tỷ lệ gặp giấc mơ Lucid của họ là từ 1/11 đến 1/6 số đêm ngủ. Đây là những con số cao nhất từ trước đến giờ.

Nghiên cứu còn phát hiện ra một số bí quyết áp dụng kỹ thuật MILD. Đó là số lần bạn lặp lại câu nói không quan trọng, bởi vậy, bạn không cần phải cố gắng nói nhiều. Thay vào đó, thời gian quay trở lại giấc ngủ mới là thứ quyết định.

Trong thực tế, MILD đã hiệu quả gấp đôi khi mọi người ngủ thiếp đi trong vòng 5 phút sau khi ý định ghi nhớ của họ được thiết lập. Điều đó có nghĩa là nếu bạn muốn áp dụng MILD để đạt tới giấc mơ Lucid, bạn phải thử nghiệm để có được mức độ tỉnh táo đúng nhất khi báo thức tắt.

Nó phải đủ dài để cho phép bạn hoàn thành 5 bước thiết lập ý nghĩ muốn ghi nhớ, nhưng không quá dài khiến bạn phải vật lộn để ngủ trở lại.

Thời điểm thực hiện kỹ thuật sau 5 giờ ngủ cũng rất quan trọng. Bời vì hầu hết giấc mơ của chúng ta xảy ra trong khoảng thời gian 2 đến 3 tiếng đồng hồ trước khi thức dậy, và bạn muốn giảm thiểu thời gian giữa việc hoàn thành kỹ thuật MILD và bước vào giấc ngủ REM.

Phải mất một chút luyện tập, nhưng nếu may mắn, bạn có thể đạt tới giấc mơ Lucid bằng kỹ thuật MILD ngay trong đêm đầu tiên. Một khi nhận thức được rằng bạn đang mơ, điều quan trọng là giữ bình tĩnh, vì những cảm xúc mãnh liệt có thể đánh thức bạn.

Một mẹo nữa là khi giấc mơ bắt đầu mờ dần hoặc có vẻ không ổn định, hãy thử cọ xát mạnh hai bàn tay của mình với nhau trong giấc mơ. Nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng chiến lược này hoạt động bởi nó sẽ nhấn chìm tâm trí bạn với những cảm giác từ bên trong giấc mơ, giảm cơ hội não bộ nhận thức được cơ thể vật lý đang ngủ khiến bạn thức tỉnh.

Kỹ thuật 5 bước này sẽ giúp bạn điều khiển được giấc mơ của mình - Ảnh 4.

Tỷ lệ thành công của MILD có thể lên tới 1/6

 

Ngoài niềm vui vô bờ của việc có thể kiến tạo một thế giới tưởng tượng theo ý muốn, giấc mơ Lucid có một loạt các lợi ích tâm lý khác. Đối với một số người, nó có thể giúp họ đối phó với những cơn ác mộng thường xuyên lặp lại.

Bạn cũng có thể sử dụng ước mơ Lucid để chữa lành các chấn thương tâm lý như: đối mặt với những gì đang ám ảnh bạn, làm hòa với kẻ tấn công mình, bạn có thể thoát khỏi tình huống nguy cấp bằng cách bay đi, hoặc thậm chí đơn giản là thức dậy.

Các ứng dụng tiềm năng khác của giấc mơ Lucid bao gồm luyện tập các kỹ năng thể thao vào ban đêm. Nó cũng có thể giúp bạn theo đuổi mơ ước và lấy cảm hứng sáng tạo.

Nhiều người có thể luyện tập và thực hành để mơ Lucid thường xuyên, nó khiến giấc mơ của họ sống động gần như thế giới thực.

 

Tham khảo Aeon –  ZKNIGHT

Trí Thức Trẻ

Bài phát biểu lay động của đại đức Thích Tâm Nguyên: Giàu có, bi kịch, tình yêu, lười biếng và hạnh phúc


Buổi pháp thoại này có gì mà được nhiều trang mạng dành cho giới trẻ coi là bài giảng hay nhất của đại đức Thích Tâm Nguyên, “không nghe phí cả cuộc đời”? Mời quý vị cùng theo dõi !

 

 

Bạn đang giàu có hơn 75% người trên thế giới!

Các bạn có biết hôm nay là ngày gì không ạ? Nhớ không ạ?

Hôm nay là một ngày vô cùng đặc biệt!

Tại vì nó không phải là ngày hôm qua, cũng không phải là ngày mai, và cũng không phải là một ngày nào nữa. Mà hôm nay là ngày hôm nay!

Cho nên ngày hôm nay là một ngày vô cùng đặc biệt, ngày mà chúng ta không bao giờ có lại trong tương lai, một ngày mà các bạn sẽ không thể sống lại. Và chúng ta vô cùng hạnh phúc vì có mặt trong ngày hôm nay!

Theo thống kê của Liên hiệp quốc, cứ mỗi 2 giây trên thế giới có một người chết. Nếu như sáng nay bạn thức dậy khỏe mạnh, thì bạn đã hạnh phúc hơn 500 triệu người trên thế giới, vì họ sẽ không thể sống sót qua tuần sau. Và nếu bạn không phải trải qua đau khổ của chiến tranh, tù đày, hay đói khát, thì bạn đã hạnh phúc hơn 1 tỷ người trên thế giới này.

Nếu như bạn có quần áo để mặc, lương thực để ăn, ngôi nhà để sống, có những giây phút ngồi bình yên như vậy, thì bạn đã giàu có hơn 75% người trên thế giới. Cho nên hôm nay chúng ta không có nằm mơ đâu, chúng ta là những người vô cùng hạnh phúc.

Trong cuộc sống phức tạp, chúng ta không có nhận thức được, chúng ta truy đuổi chạy theo những thứ của cuộc đời một cách điên cuồng, mà không biết rằng mình đang có mặt trong những giây phút của ngày hôm nay, đó là những người sống ảo, vì họ không biết mình đang sống.

Sống mà như đã chết! Chuyện về 4 bộ xương

Đến một lúc nào đó, chúng ta bắt đầu nhìn lại cuộc đời của mình, suy nghĩ về con đường mình sắp đi.

Chúng ta ra sức tiến về phía trước với những hoài bão, ước mơ. Và rất nhiều lần, chúng ta cảm thấy đã nỗ lực hết mình, vậy mà tại sao niềm vui thì không bao nhiêu mà nỗi buồn thì thật nhiều. Tại sao vậy? Tại vì con người sống trong thế giới của chúng ta ngày hôm nay quá vội vàng.

Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa / Vội vàng sum họp, vội chia xa / Vội ăn, vội nói, rồi vội thở / Vội hưởng thụ mau để vội già / Vội sinh, vội tử, vội một đời / Vội cười, vội khóc, vội buông lơi / Vội thương, vội ghét, nhìn nhau lạ / Vội vã tìm nhau, vội vã rời / Vội bao nhiêu kiếp, rồi vẫn vội / Đuổi theo hạnh phúc cuối trời xa / Ngoài sân đâu thấy hoa hồng nở…

Đuổi theo hạnh phúc cuối trời xa, ngoài sân đâu thấy hoa hồng nở, chúng ta không sống trong những phút giây này, chúng ta cứ chạy theo những ảo ảnh mà không biết mình đang sống.

Cuộc sống không phải một đường đua. Vì vậy, chúng ta hãy cố gắng học tập cách sống chậm lại, để cảm nhận những chặng đường mình đi qua, những con đường của mình sắp tới.

Chúng ta đừng cố gắng đốt cháy mọi giai đoạn cuộc đời mình. Tại vì sao? Tại vì đáng lẽ trong mỗi giai đoạn đó, chúng ta có thể cảm nhận hạnh phúc, niềm vui, nhưng chúng ta dường như đã bỏ đi một nửa niềm vui của mình, và chạy theo những thứ ảo ảnh.

Ngày hôm nay, các bạn ngồi đây, các bạn có biết rằng các bạn đang làm gì không? Nãy giờ có ai biết mình đang thở không? Có ai biết rằng có những người khác tồn tại xung quanh mình không?

Nếu như các bạn không ý thức được các bạn đang thở, đang có mặt trong giây phút này, thì chúng ta được xem như là những người đã chết.

Có một bộ xương bước ra khỏi nghĩa địa đi lang thang và gặp một bộ xương khác. Bộ xương này mới hỏi: “Này anh, anh chết vì cái gì?”, bộ xương kia nói: “Tôi chết vì nạn đói năm Ất Dậu”. Rồi hai bộ xương cùng đi tiếp trên con đường thì gặp bộ xương thứ ba và hỏi: “Này anh anh chết vì cái gì vậy?”. Bộ xương thứ ba mới trả lời: “Tôi chết vì tai nạn giao thông”.

Tiếp tục hành trình, ba bộ xương đi trên con đường và gặp bộ xương thứ tư, hỏi: “Này anh, anh chết vì cái gì mà sao trông bộ dạng tả tơi như vậy?”. Bộ xương thứ tư vô cùng cáu gắt và bực mình: “Các anh nói sao vậy, tôi đang sống sờ sờ đây, mà anh nói chết à?”. Ba bộ xương kia vô cùng bất ngờ hỏi rằng: “Vậy anh làm nghề gì?”. Bộ xương thứ tư trả lời: “Tôi là một game thủ”.

Đó là những người đã sống mà như chết.

Ở trong thời đại của chúng ta, chúng ta lên mạng, lang thang từ trang này sang trang khác như một cô hồn đói. Thực ra chúng ta không đói cơm, đói áo, đói ăn, đói mặc, mà chúng ta đang đi tìm kiếm một cái gì đó. Thật ngạc nhiên, trong cuộc sống ngày hôm nay, có nhiều người không chết vì đói, vì lạnh, vì rét, mà chết vì thiếu một lẽ sống, thiếu tình thương.

Ngày nay chúng ta chết vì những thứ vô cùng nhạt nhẽo. Và nếu như cuộc sống của chúng ta chỉ luôn chạy theo những giá trị ảo ảnh như vậy, chúng ta vội vàng chạy đua với thời gian mà không biết mình là ai, thì chúng ta là những kẻ đáng thương nhất.

Bi kịch khác của nhân loại ngày nay: Sống quá chần chừ

Có một điều đáng thương của nhân loại ngày nay nữa, đó là thái độ sống chần chừ. Có người thì vô cùng vội vàng, có người thì chần chừ không chịu làm việc mình đã dự tính. Rất lâu rồi, thầy nhận được email một bạn chia sẻ một câu chuyện, như sau:

Đây không phải một gói đồ bình thường, đây là một chiếc áo thật đẹp. Anh vất lớp giấy bọc, và lấy ra chiếc áo và nói:

Tôi mua chiếc áo này tặng cô ấy vào lần đầu tiên chúng tôi sang New York cách đây 8-9 năm, nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc, cô ấy muốn dành cho một dịp đặc biệt. Vậy thì hôm nay tôi nghĩ là dịp đặc biệt nhất rồi!

Anh ấy đến bên giường và đặt chiếc áo ấy cạnh những món đồ mà lát nữa đây sẽ được bỏ vào quan tài. Vợ anh vừa mới qua đời. Anh quay sang tôi vào bảo:

Đừng bao giờ giữ lại một cái gì để chờ dịp đặc biệt. Mỗi ngày chúng ta sống là một dịp đặc biệt rồi. Sống là không chờ đợi, vì dù có nhiều việc vẫn phải chờ đợi rồi, thì cuộc sống không phải lúc nào cũng chờ chúng ta.

Chúng ta ngày nay phần lớn là thích chuẩn bị sống, chứ không chịu sống trong từng phút giây.

Chúng ta chuẩn bị để xây một ngôi nhà, mua một chiếc xe đẹp, chuẩn bị tốt nghiệp một khóa học, và nghĩ rằng chừng nào chúng ta làm xong ngôi nhà, mua xe, mua điện thoại, tốt nghiệp việc học, thì chúng ta mới có được hạnh phúc. Và cứ thế từ việc này đến việc khác, chúng ta luôn chuẩn bị.

Rồi chúng ta quên rằng phải sống trong từng phút giây. Cho nên các bạn đừng chuẩn bị sống, hãy sống trong từng phút giây.

Tại vì sao? Hôm nay thời tiết người ta có thể dự báo ngày mai mưa nắng, nhưng hôm nay chúng ta có thể dự báo rằng ngày mai người nào trong số chúng ta sẽ ra đi không? Chúng ta có bao nhiêu thời gian để chuẩn bị, mà chúng ta không có lường trước được rằng ngày mai sẽ như thế nào.

Hãy luôn nhớ rằng ngày hôm nay là ngày vô cùng đặc biệt, vô cùng hạnh phúc vì chúng ta còn có mặt trên cuộc đời này.

Cái gì cũng lướt, cái gì cũng chạm, bỏ lỡ hạnh phúc

Nhà thơ Bùi Minh Quốc có một bài thơ rất hay:

Có khi nào trên đường đời tấp nập

Ta vô tình đã đi lướt qua nhau

Bước lơ đãng chẳng ngờ đang để mất

Một tâm hồn ta đợi đã từ lâu.

Cuộc sống bây giờ của chúng ta, cái gì cũng lướt, cũng chạm. Nhưng cũng vì chúng ta lướt qua nhanh quá, mà chúng ta bỏ lỡ những hạnh phúc. Nhà thơ Bùi Giáng thì nói rằng:

Đôi khi lỡ hẹn một giờ

Lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm

Các bạn có thấy anh chàng cô nàng trong câu chuyện vừa rồi, chần chừ một lần lỡ hẹn, không chỉ phải chờ trăm năm đâu, có khi phải chờ ngàn năm hoặc chờ đến muôn kiếp sau.

Có nhiều người yêu nhau và nói rằng: “Em và anh kiếp sau chúng ta sẽ lại cùng yêu nhau nữa, sẽ làm vợ chồng, sẽ sống bên nhau”. Nhưng các bạn có biết câu chuyện kiếp sau không?

Kiếp sau các bạn có thể gặp lại được, nhưng có thể, kiếp sau bạn là một con gà, người yêu bạn là một con vịt, và dù cả hai bạn ở chung một chuồng, nhưng dường như chúng ta chẳng hiểu gì nhau cả.

Cho nên đừng đợi kiếp sau, đừng đợi ngày mai. Và nếu như có một dự định nào hãy làm ngay luôn bây giờ.

Có người phát biểu rằng: “Thưa thầy, nếu Facebook là trường học, thì em sẽ là một học sinh xuất sắc”. Ước gì điều đó xảy ra, chúng ta không cần đi học, suốt ngày cứ đăng hình lên và tự nhiên trở thành một “học sinh xuất sắc”!

Facebook là một công cụ tuyệt vời, chúng ta không phủ nhận những giá trị mà nó mang lại cho cuộc sống cộng đồng, cho những gì mà chúng ta cần phải kết nối trong xã hội hôm nay. Tuy nhiên không phải như vậy mà chúng ta quên đi mặt trái của nó.

Chúng ta trở thành người sống vô cùng “điều độ”, ngày ăn ba bữa, tắm rửa đúng giờ, và thức dậy trong bốn bức tường! Đó là mối nguy hại, nếu chúng ta không tỉnh táo, thì chúng ta đến cái cuộc sống “điều độ” như thế không còn xa.

Vì vậy, các bạn tham gia trên đó, cần luôn phải xác định mình làm gì, làm vì mục đích gì, hướng tới đâu, tránh những tai hại của nó.

Có người dành thời gian cuộc đời mình cho những câu chuyện như thế này: “Trong một thiên hà nhỏ có một hành tinh nhỏ, trong một hành tinh nhỏ có một đất nước nhỏ, trong một đất nước nhỏ có một quần đảo nhỏ, trong một quần đảo nhỏ có một ngôi nhà nhỏ, trong một ngôi nhà nhỏ có một cái tủ nhỏ, trong một cái tủ nhỏ có một cái hộp xinh xinh, trong cái hộp xinh xinh có quyển sổ xíu xíu, trong quyển sổ xíu xíu có dòng chữ bé tí teo: Bạn rất là rảnh khi đọc câu chuyện này”!

Có nhiều người lên mạng chẳng để làm gì cả, vô cùng rảnh rỗi đọc những câu chuyện như vậy.

Lười biếng mà cứ nghĩ sẽ có cuộc sống huy hoàng!

Có nhiều người lười biếng và luôn nghĩ rằng tương lai sẽ vô cùng huy hoàng. Ai đó nói một câu rất hay: “Tương lai khóc hay cười tùy thuộc vào độ lười của quá khứ”. Hôm nay chúng ta lười học, lười lao động, lười tiếp xúc với mọi người mà cứ nghĩ mình sẽ có một tương lai huy hoàng, thì đó là một điều ảo tưởng.

Có một bạn biết chơi đàn sơ sơ quen một bạn biết hát tàm tạm. Hai người đến với nhau. Một hôm họ tâm sự: “Anh ơi, anh biết đánh đàn, còn em biết ca hát, vậy tương lai của chúng ta thật là hạnh phúc rồi, phải không anh?”.

Người kia trả lời: “Ừ đúng rồi, anh đánh đàn, em ca hát, thật lãng mạn”.

Cô gái nói: “Nhưng em có một câu hỏi, anh đánh đàn, em ca hát, còn con chúng ta thì sao anh nhỉ?”.

Anh kia trả lời: “Anh đánh đàn, em ca hát, còn con chúng ta sẽ cầm bát theo sau”.

Chúng ta chỉ “to khỏe” như những quả bong bóng!

Có một cặp vợ chồng nọ chơi game trên mạng rồi quen nhau, và kết hôn với nhau. Sau một lần chơi game trên mạng, nuôi gà, họ lái xe trở về nhà và thấy đứa con của mình đã chết.

Cảnh sát khi khám nghiệm tử thi, phát hiện ra rằng cặp vợ chồng này chỉ cho đứa bé ăn bột vào buổi trưa, còn thời gian còn lại họ vất đó đi chơi. Rất nhiều người đã chết vì game!

Một câu chuyện khác: Có một anh bị thất tình đi ra cầu tự tử. Anh ôm theo một tấm hình của người yêu, và cứ chốc chốc lại nhìn vào tấm hình một cách thẫn thờ và rầu rĩ, cứ đứng như vậy hoài than vắn thở dài, chẳng còn muốn sống nữa.

Bên cạnh anh đó, xa xa có một phóng viên cũng rất nóng lòng đi lui đi tới, mà đã 2 tiếng đồng hồ anh này không nhảy. Anh chàng phóng viên bực mình quá, tới gần nói: “Này chú em, nếu mà chú không nhảy, thì không lọt vào danh sách hot của buổi chiều báo hôm nay đâu”!

Xã hội bây giờ có những người có thể lấy cái chết của người khác ra làm lợi cho mình, lấy nỗi đau của người khác làm mình vui.

Một người sắp chết đi đám tang, chụp hình lên mạng cũng like. Chúng ta trở thành những người sống với những cảm xúc rất hỗn độn. Chúng ta mong chờ sự thừa nhận của người khác bằng cách đưa những hình ảnh, tin tức, tâm trạng lên. Chúng ta mong họ thừa nhận mình giống như những em bé mong người lớn tặng những viên kẹo.

Và chúng ta mong chờ người khác thích mình! Giá trị của chúng ta không nằm trong những cái like, like hoàn toàn vô nghĩa. Vì nó không thể biến thành tiền bạc để nuôi sống người khác. Nó không thể biến thành vacxin để cứu sống những trẻ em bệnh tật. Nó không thể trở thành mái ấm cho những người già cô đơn.

Chúng ta ở đây đã chơi trò thổi bong bóng chưa? Nếu chúng ta thổi càng lớn, thì nổ càng to. Cũng vậy, nếu chúng ta được nhiều người quan tâm ảo giống như thổi bong bóng, khi có chuyện gì đó xảy ra, chúng ta sẽ suy sụp rất lớn.

Đừng có để mình vào cuộc chơi thổi những bong bóng trống rỗng. Chúng ta tưởng mình rất to, rất khỏe, nhưng thật sự đang đứng trước một nguy cơ nổ tung lúc nào không hay.

Đáng thương vì so sánh mình với người khác

Khi chúng ta so sánh mình với người khác chỉ làm hao mòn giá trị bản thân của mình, không làm tăng giá trị bản thân được.

Ví dụ khi bạn nói xấu người khác không làm bạn tốt hơn được. Người xưa nói ngậm máu phun người trước dơ miệng mình. Nên khi các bạn cố gắng so sánh hạ thấp người khác, chính lúc đó chúng ta đang hạ thấp mình, và không nhận diện giá trị bản thân mình.

Tại sao chúng ta phải là người khác chúng ta mới hạnh phúc?

Tay phải tay trái tay nào mạnh hơn? Chúng ta có hai tay, tại sao tay phải mạnh hơn còn tay trái yếu hơn. Ngay trên cơ thể của mình cũng đã có sự khác biệt. Vậy cần gì chúng ta phải đi so sánh ở ngoài? Các bạn tìm kiếm một sự bình đẳng mà ngay chính bản thân đã có sự bất bình đẳng.

Nếu một người sống hạnh phúc, họ không phân biệt tay nào mạnh hay yếu, mà chỉ cần có đôi tay là hạnh phúc rồi.

Chúng ta có mặt ở đây với cơ thể khỏe mạnh và những người thân yêu của mình là đã hạnh phúc rồi.

Đâu cần so sánh với người khác!

Nội dung bài được rút từ buổi pháp thoại của đại đức Thích Tâm Nguyên tại chùa Hoằng Pháp, xã Tân Hiệp, huyện Hóc Môn, TP.HCM, tuy diễn ra cách đây 2 năm nhưng còn nguyên giá trị, thậm chí càng có ý nghĩa khi Facebook tiếp tục ảnh hưởng sâu rộng trong mọi mặt đời sống – cả tích cực lẫn tiêu cực.

Đại đức Thích Tâm Nguyên tuy còn trẻ tuổi nhưng đã có nhiều năm tu học phật pháp, thường xuyên tham gia các buổi tọa đàm chia sẻ về tư tưởng và triết lý của Đức Phật, đặc biệt là trong các khóa tu mùa hè dành cho sinh viên.

Đại đức Thích Tâm Nguyên thường sử dụng nhiều ví dụ, cách nói, từ ngữ gần gũi với giới trẻ, vì vậy các bài học cuộc sống với ý nghĩa sâu sắc đã được thầy truyền tải với phong cách rất trẻ trung, hài hước, được đông đảo Phật tử trẻ tuổi yêu mến. Có nhiều trang mạng dành cho giới trẻ còn gọi một số bài giảng của thầy Thích Tâm Nguyên là “bất hủ”, “không xem thì phí cả đời”…

Theo Thu Hương – Tuệ Tâm

Trí Thức Trẻ