Lời hay ý đẹp !


7923a702a51e0bdadd86e377b1ba6b85

Khả năng biết trì hoãn những cám dỗ chính là nền tảng vững chắc mang lại những thành quả sau này.

Những hành động của ta nằm trong tay ta, nhưng hậu quả của chúng thì không. Hãy nhớ điều đó, và nghĩ hai lần trước khi định làm bất cứ điều gì“- Louisa May Alcott

“Hãy thay đổi cuộc chơi cho phù hợp với khả năng của bạn, không nhất thiết phải giống cách mà mọi người vẫn chọn”

Quyết định làm và làm là hai việc hoàn toàn khác nhau.Chúng ta thường xuyên rơi vào cảnh quyết định làm một việc gì đó rồi lại bỏ qua không thực hiện ? Chúng ta cũng thường xuyên quyết định thay đổi nhưng lại sợ đương đầu với những thử thách mới có thể đến ? Đã bao nhiêu lần bạn muốn từ bỏ một điều gì đó nhưng lại không muốn phá vỡ đi thói quen của mình ?

 

Sưu tầm từ nội dung một bài viết trên báo Trí Thức Trẻ.

Advertisements

What is Blockchain Technology? A Step-by-Step Guide For Beginners ~ Jan., 2018


This is another article I found on GalacticConnection.com which is really fascinating for me to read and consider. Computer technology IS the reason many are know “waking up” to their own personal level of spirituality….thank you Internet! Interpersonal communication is now easier than ever to achieve…just stick a blog our there, or put a video […]

via What is Blockchain Technology? A Step-by-Step Guide For Beginners ~ Jan., 2018 — roseramblesdotorg

Migrate Hyper-V to Nutanix AHV


With the many customers now choosing to purchase there Nutanix cluster and go with the purpose build AHV hyper-visor at no extra costs I am tasked with putting together migration plans from ESXi , Hyper-V etc..  We have a number of option’s depending if the customer can experience downtime or not and if there are to many costs for live migration.

In this blog I want to walk you through how easy Nutanix have made this process with improved image service available in 5.03.

When I asked this question this week if I could complete this task there was various information out there and not all of it was positive, some complex workarounds seemed to be workable. I’m glad to report I completed several migrations this week and created a simplified plan for the customer, which I thought I would share in a blog.

The process does require down time…

View original post 390 more words

Nutanix InstantON For Citrix Cloud


dready's Blog

The latest release of Nutanix AOS 5.5 supports out-of-the-box integration with Citrix Cloud and allows businesses to spin up a fully functional hybrid Citrix Cloud solution for XenApp and XenDesktop service environment within a couple of hours.

With Citrix Cloud XenApp and XenDesktop service, businesses no longer have to manage the desktop images, applications and security. All the desktop management services are part of the subscription. On the other hand the VDI and RDSH workloads, including all the sensitive data remain safe and close to the end users in the corporate data center. This hybrid solution approach takes out a lot of complexity of todays implementation of a traditional VDI infrastructure and internal IT can focus on stuff that really matters for the endusers.

View original post 808 more words

Một câu truyện về thế giới Hacker


Hacker người Ukraine – vũ khí lợi hại nhưng cũng là ác mộng của FBI

Câu chuyện bên dưới do trang Wired kể lại về một hacker người Ukraine đã tự nộp mình cho Mỹ, làm việc với FBI để tóm một số tin tặc khác. Nhưng rồi chàng hacker này lại quay sang tấn công AT&T và một số trang khác hòng lấy được tiền chuộc để tránh tiết lộ các thông tin mật và mã nguồn phần mềm VMWare. Câu chuyện này khá ly kì, không khác gì phim hành động, tuy hơi dài nhưng rất hấp dẫn nên anh em chịu khó xem hết. Qua đó, chúng ta cũng thấy được sự giúp đỡ tận tình của một nhân viên FBI trong quá trình giúp người hacker này thoát khỏi án nặng cả trên đất Mỹ lẫn sau khi anh quay lại Ukraine.

Đến Mỹ

Tháng 1/2001, Maksym Igor Popov, một chàng trai trẻ 20 tuổi, bước đi một cách lo lắng bên ngoài cửa Đại sứ quán Mỹ tại London. Người ta cứ tưởng anh là một sinh viên chuẩn bị xin visa đi du học, nhưng thực chất anh là một hacker, là một thành viên của một băng đảng tin tặc Đông Âu đã đột nhập và tống tiền nhiều công ty ở Mỹ. Giờ đây anh đang chuẩn bị gặp một nhân viên FBI, người sẽ đưa cho anh passport và một tấm vé tới Mỹ, đổi lại anh sẽ phải làm việc cho FBI dưới danh nghĩa là một chuyên gia bảo mật.

Popov lo lắng như cũng rất hứng thú. Anh đã bỏ lại phía sau đất nước Ukraine, bỏ lại cha mẹ và tất cả những gì thân thuộc với mình. Anh cũng là một người đang bị truy nã trên toàn thế giới, giống như hình tượng của một hacker trong những quyển tiểu thuyết mà anh thích. Giờ anh sẽ làm mới lại mình bằng cách “bán” những kiến thức về bảo mật cho chính phủ Mỹ để lấy mức lương tạm được, sau đó sẽ chuyển sang làm một startup Internet nào đó rồi trở nên giàu có. Và giờ đây, anh cùng với người nhân viên FBI đó đang trên đường sang Mỹ.

Ukraine-Hacker-FBI

Khi máy bay đáp xuống, mọi thảo thuận với Popov đã thay đổi một chút. Người nhân viên FBI từng tỏ ra thân thiện giờ đang ném Popov vào một căn phòng cách ly, sau khoảng 1 giờ thì quay lại với một công tố viên liên bang kèm theo một “đề nghị”: Popov sẽ trở thành người liên lạc của FBI, làm việc cả ngày và lừa những người bạn tội phạm của anh vào lưới FBI. Nếu từ chối, anh sẽ đi thẳng vào tù.

Popov bị sốc. Anh được đưa về một căn nhà ở Fair Lakes, Virginia với sự canh giữ 24 tiếng liên tục bởi FBI. Anh được hướng dẫn là hãy nói chuyện với những người bạn của mình bằng tiếng Nga, trong lúc đó FBI sẽ thu lại tất cả. Nhưng Popov có mánh riêng của mình. Anh giả vờ như hợp tác trong khi vẫn sử dụng các thuật ngữ Nga để cảnh báo đồng bọn của mình rằng anh đã nằm trong tay chính phủ Mỹ. Khi sự việc bị phát hiện 3 tháng sau đó, FBI đã giận dữ lôi anh khỏi căn nhà an toàn của mình và đưa vào một nhà tù nhỏ để chuẩn bị đối mặt với các cáo trạng về việc tống tiền lúc trước. Miệng thì anh chửi thề nhưng anh thật sự lo sợ. Hàng loạt công tố viên đang xếp hàng chờ để đưa anh vào tù.

Ngay lúc đó, một nhân viên FBI khác ở Santa Ana, California, và một đặc vụ tên Ernest “E. J.” Hilbert lại tin rằng chính phủ Mỹ đang cần Popov hơn bao giờ hết.

Đánh vào Western Union đòi tiền chuộc

Hilbert nhận ra Mỹ đang ở một thời khắc quan trọng về chiến tranh mạng. Trong những năm 1990, hack chủ yếu là để cho vui. Nhưng tới năm 2000, các nước Đông Âu bắt đầu ngập tràn thư rác, thư lừa đảo, trang web bị hack, trộm thẻ tín dụng… Việc hack khi đó đã dính dáng tới những tổ chức vì lợi nhuận. Năm 2001, hacker tại Ukraine và Nga đã mở trang web CarderPlanet chuyên bán thông tin cá nhân đã trộm được cũng như thông tin thẻ trên đó. CarderPlanet cho thấy một hiểm họa nổi lên với nền công nghệ toàn cầu: các vụ hack sẽ có khả năng mở rộng, không phải bình thường mà là rất nhanh.

Quay trở lại với Popov, anh lớn lên tại một thị trấn ở Ukraine nằm cách thủ đô Kiev 2km về phía tây. Anh bắt đầu tiếp xúc với máy tính năm 15 tuổi, khi đó cha của anh mang về một chiếc PC và một cái modem để lên mạng. Nó là một chiếc Poisk-I, bản sao chép do Ukraine làm dựa trên mẫu IBM XT. Khi được xem bộ phim Hackers (1995), Popov biết rằng anh sẽ là một hacker nằm ngoài vòng pháp luật, và anh sẽ kiếm tiền từ việc đó.

Popov không thiên về kĩ thuật như những người bạn của mình, nhưng anh lại có tài quản lý, thuyết phục người khác và khả năng thiên bẩm về ngôn ngữ. Anh bắt đầu kiếm tiền bằng cách xài những thẻ tín dụng trộm được, kèm theo khả năng tiếng Anh cực kì lưu loát để gọi điện và mua những thứ anh muốn. Cũng trong thời gian đó, các nhóm gangstar bắt đầu biết về những cú lừa đảo trực tuyến của Popov và bắt đầu xuất hiện tại nhà của anh để bàn chuyện “làm ăn”. Popov quyết định sẽ thử kiếm tiền bằng cách mạnh tay hơn. Anh sẽ trộm dữ liệu khách hàng của các công ty, sau đó liên hệ với công ty và cung cấp dịch vụ “tư vấn bảo mật” để thông tin của vụ trộm không bị lộ ra ngoài, đổi lại công ty phải trả tiền cho Popov.

Tháng 7/2000, nhóm của Popov hack vào E-Money, một dịch vụ thanh toán ở Mỹ (nay đã giải thể) và trộm dữ liệu của 38.000 khách hàng. Họ cũng tấn công vào trang web của Western Union để lấy thêm 16.000 dòng dữ liệu về tên, địa chỉ, password và thông tin thẻ tín dụng. Popov tiếp cận những công ty này và đưa ra lời hứa hẹn sẽ ngừng tấn công, đồng thời im hơi lặng tiếng để đổi lại khoản tiền 50.000$ đến 500.000$.

Kết quả không như anh mong đợi. E-Money giả vờ thỏa thuận với anh trong khi vẫn liên lạc với FBI, Western Union thì thông báo rộng rãi về lỗ hổng này. Vậy nên Popov không thể lấy được tiền. Trong lúc đó, căng thẳng của anh với các tên gangster khác đang lên cao. Anh đang bị kẹt tại quê nhà của mình, giữa bộn bề những vụ lừa đảo và bạo lực. Anh nghĩ tới việc nộp mình cho Mỹ, để thoát khỏi Ukraine và “reboot” lại bản thân.

Giờ thì anh lại thấy mình đang ở trong một nhà tù gần văn phòng của Western Union, thật trớ trêu. Ít nhất là cho đến khi đặc vụ Hilbert tìm thấy anh.

Hilbert có kinh nghiệm giải quyết những tên hacker và các vụ án liên quan đến máy tính. Nói cách khác, Hilbert hiểu hacker nghĩ gì và muốn gì. Hilbert biết rằng với khả năng tiếng Nga và kinh nghiệm về bảo mật của Popov, anh ta có thể thâm nhập vào những nơi mà FBI không thể tới gần. Cụ thể, đó sẽ là những phòng chat ngầm, các bảng tin bị ẩn, các mối quan hệ, và đưa những thông tin quý giá đó cho FBI xử lý. Vấn đề ở đây là phải làm sao quản lý Popov thật kĩ lưỡng, đè lại cái tôi của anh ta và cho thấy FBI đang cần kĩ năng của anh.

Hilbert thảo luận kế hoạch của anh với một công tố viên ở Los Angeles, người đang thụ lý một vụ án của Popov, và sau đó hai người ngồi lại với Popov và luật sư của mình. Bốn người đồng ý với một bản thỏa thuận. Popov sẽ chỉ phải chịu một vụ án, những vụ còn lại sẽ được xóa nếu Popov dành thời gian làm gián điệp ngầm cho FBI. Lần này, anh phải đi nói chuyện với một nhóm người lạ, những người không hề tin tưởng Popov. Hilbert gọi đây là nhiệm vụ thu thập thông tin tình báo, giống như những gì James Bond làm. “Tôi thật sự rất xem trọng kĩ năng của anh” – Hilbert nói. Tháng 3/2002, Popov kí vào bản thỏa thuận và Hilbert có được một chú chuột chũi của mình.

Bắt đầu làm việc

Sau chuyến bay dài, Hilbert dẫn Popov vào một căn phòng trong ngày làm việc đầu tiên. Ở đây có một cái ghế, một cái bàn và rất nhiều máy tính Windows thu được từ những vụ đột nhập. Hilbert còng cùi chỏ của Popov vào bàn.

Họ gọi nhiệm vụ này là “Ant City”. Giờ Popov đã online trở lại, anh sử dụng một danh tính mới và bắt đầu thâm nhập vào các phòng chat ngầm cũng như đăng thông tin lên CarderPlanet. Anh đóng giả là một tên lừa đảo người Ukraine đang đi săn thông tin thẻ tín dụng bị đánh cắp. Mục tiêu của anh bây giờ là bắt được một trong những người đứng đầu của CarderPlanet, người được biết tới với nickname Script. Popov bắt đầu liên hệ vào đầu tháng 9, cả hai bắt đầu chat riêng qua phần mềm ICQ vốn được ưa chuộng ở Châu Âu. Hai tuần sau, Popov quyết định mua 400$ dữ liệu thẻ tín dụng. Khi gửi dữ liệu này cho Popov ở California, Script đã phạm một tội liên bang ở Mỹ. Bằng chứng của Hilbert sau đó giúp cảnh sát Ukraine bắt được Script, tuy nhiên 6 tháng sau hacker này đã được thả.

Việc thu thập bằng chứng như thế này là một thứ quan trọng và chiến lược với Hilbert. Bằng cách rải một ít tiền để Popov tạo dựng mối quan hệ, họ sẽ có được một số thông tin thẻ. Dựa vào đây, Hilbert có thể làm việc với các đơn vị phát hành để xác định nguồn gốc của thẻ và nguyên nhân rò rỉ.

Ukraine-Hacker-FBI-2

Một số ngày thì ngắn, một vài ngày thì dài đến 10 tiếng làm việc. Tuy nhiên, mặc cho Popov có thành công đến đâu thì tới cuối ngày, anh vẫn quay trở lại tù, còn Hilbert thì về nhà với gia đình. Nhưng vào ngày lễ tạ ơn, Hilbert đã chuẩn bị một món quà bất ngờ cho Popov. Hôm đó, khi Popov tới chỗ làm, anh thấy một cái projector đã được dựng sẵn và đang chĩa vào tường. Hilbert nhấn một vài phím trên laptop và bộ phim “The Fellowship of the Ring” bắt đầu được chiếu lên. Bữa trưa, Hilbert đem đầy đủ các món Tạ Ơn: gà tây, sốt cranberry, khoai lang, thậm chí có cả bánh bí đỏ. Popov cảm thấy cảm động vì Hilbert đã chọn dành thời gian của ngày lễ này với anh thay vì với gia đình.

Vụ án 200.000$

Khi thông tin về Ant City bắt đầu lan rộng, Hilbert nhận được yêu cầu giúp đỡ từ các văn phòng FBI khác để tìm hiểu về một số vụ hack đang diễn ra. Tháng 2 năm 2003, có một vụ lớn chưa từng có: một kẻ nào đó đã xâm nhập vào Data Processing International (DPI) – một đơn vị xử lý thanh toán, để trộm thông tin của 8 triệu thẻ. Popov bắt đầu hỏi về DPI và có một sinh viên 21 tuổi ở Nga với nickname là RES, biết về 3 hacker chịu trách nhiệm của vụ án này.

Popov nói anh muốn mua hết 8 triệu thẻ đó với 200.000$, tuy nhiên anh cần một mẫu thử nghiệm nhỏ trước. Mẫu nhỏ này sẽ giúp anh xác định xem thẻ có thật sự đến từ vụ rò rỉ của DPI hay không. RES không tin Popov có đủ tiền để chi trả vì từ trước đến giờ anh chỉ thực hiện các thương vụ nhỏ.

Hilbert nghĩ ra một giải pháp. Hilbert, Popov và một số nhân viên FBI khác đi tới một ngân hàng gần đó. Ngân hàng đã đồng ý giúp đỡ bằng cách lấy tiền từ trong két ra và để trên bàn. Hilbert tháo còng cho Popov và quay một video cảnh Popov đang cầm tiền. “Hãy nhìn vào đống tiền này đi. Chúng rất thật (chửi tục), không có gì giả cả (chửi tục). Tôi sẽ chuyển nó vào tài khoản của mình”.

Ukraine-Hacker-FBI-3

Đoạn video đã làm cho nhóm hacker Nga hài lòng. Việc xác định ra RES còn dễ dàng hơn. Popov nói với hacker này rằng số tiền của anh đến từ công việc ở một công ty thẻ tín dụng tên là HermesPlast. Popov gợi ý RES hãy nộp đơn xin việc làm vào đây, gửi cho hắn ta trang web công ty và chia sẻ email của “ông sếp”, “Anatoly Feldman”.

RES gửi cho Feldman hồ sơ vào cùng ngày hôm đó, kèm theo là chứng minh nhân dân Nga của hắn. Tất nhiên, HermesPlast là công ty giả của Hilbert và Popov. Giờ FBI(web.com) đã có tên thật của RES, ngày sinh và địa chỉ. Và thật ngạc nhiên khi mánh này có thể được dùng đi dùng lại. Có một sự thật mà Popov luôn biết chắc về những hacker Đông Âu: họ thật sự muốn có một công việc.

Lần này, FBI là mục tiêu

28 tháng sau khi đến Mỹ, Popov được trả tự do ở hạt Orange, California, cách Disneyland 8 dặm. Tuy nhiên, anh không có giấy tờ nhập cư rõ ràng nên khó xin việc. Hilbert sắp xếp để FBI thuê cho Popov một căn hộ và trả lương 1000$/tháng cho anh. Nhưng Popov không thể quen được với cuộc sống này. Với sự cho phép của tòa, Popov được phép về lại Ukraine với điều kiện anh sẽ quay trở lại Mỹ sau khi đã hoàn thành án phạt của mình. Hilbert chở anh ra sân bay và biết rằng sẽ không bao giờ gặp lại Popov nữa.

Chương trình Ant City cũng đóng cửa. Theo thống kê của Hilbert, chiến dịch đã tránh cho 400.000 tài khoản thẻ tín dụng không bị phát tán ra thị trường chợ đen, đồng thời cảnh báo cho 700 công ty rằng họ đang hoặc đã bị tấn công bởi các hacker. 10 nghi phạm đã bị kết án, trong đó có Script, nhưng không có tên nào được giao cho Mỹ.

Khi về lại Ukraine, Popov lập một công ty về bảo mật của riêng mình tên là Cybercrime Monitoring Systems, gọi tắt là Cycmos. Cycmos chuyên thâm nhập vào các chợ ngầm và thông báo cho các công ty đang trở thành mục tiêu. Hilbert đồng ý. Có vẻ như anh đang biến kĩ năng mình học được từ Ant City thành một doanh nghiệp hoàn toàn đúng pháp luật.

Đến giao thừa năm 2004, điện thoại của Hilbert reo lên. Là Popov gọi. “Anh biết không, tôi có tin mới đây”. Đã có một vụ tấn công lớn, lần này FBI chính là nạn nhân. Popov đang theo dõi một nhóm hacker sử dụng công nghệ tên là X.25, nó được dùng để vận hành các mạng ở thập niên 70 và 80. Tới năm 2004, X.25 đã rất cũ nhưng vẫn còn nhiều doanh nghiệp và đơn vị chính phủ kết nối vào.

Dựa vào lỗ hổng của X.25, nhóm hacker đã đánh vào được một data center (trung tâm dữ liệu) của AT&T ở New Jersey, đây là nơi đặt mail server của rất nhiều cơ quan chính phủ Mỹ. Một trong số đó có FBI, và nhóm người Nga này đã có quyền truy cập vào địa chỉ của mọi nhân viên FBI.

Hilbert nhanh chóng gọi cho sếp của mình và dẫn đầu một cuộc điều tra. Hilbert đồng ý trả cho Cycmos 10.000$ để mua bất kì tài liệu nào bị rò rỉ cũng như biết danh tính của các hacker. Popov đến và đưa ra 2 tài liệu, một trong số đó liên quan tới CarderPlanet và một tài liệu khác về bảo mật. Tất cả đều được đánh dấu là tài liệu mật và không được chuyển qua Internet. Một số trang còn ghi danh tính của hơn 100 hacker đang trong tầm ngắm, nhiều người được đánh dấu là “mục tiêu ưu tiên cao” hoặc “đang phối hợp với chính phủ”. Nhà Trắng cũng được cảnh báo, đưa vụ việc lên tầm cao hơn.

Sau đó, Popov đưa Hilbert vào một phòng chat ngầm và tìm thấy gã lãnh đạo người Nga của nhóm X.25. Rất nhanh chóng, Hilbert bắt đầu nói chuyện với Leonid “Eadle” Sokolov, một sinh viên kĩ thuật ở Saint Petersburg, Nga. Khi được hỏi, Sokolov thừa nhận mình là người đã đột nhập vào AT&T và trộm tài liệu. Vậy là Hilbert đã có được hắn. Đây là vụ án lớn nhất trong sự nghiệp của Hilbert.

Nhưng rồi có một vấn đề nhỏ. Vào ngày 10/2/2005, Hilbert được gọi vào một cuộc họp, ở đó có 5 giám sát viên và một người công tố đang giận dữ qua điện thoại. Hóa ra, cũng có nhiều doanh nghiệp khác bị ảnh hưởng từ vụ X.25, trong số đó có EMC và mã nguồn của phần mềm ảo hóa nổi tiếng VMWare đã bị khai thác. Nếu mã nguồn này lộ ra, hacker từ khắp mọi nơi có thể dò lỗ hổng của nó. Trong trường hợp xấu nhất, hacker có thể thoát ra khỏi máy ảo và đánh vào hạ tầng thật bên dưới.

Với danh nghĩa “Denis Pinhaus”, Popov đã tiếp cận EMC và cảnh báo về vấn đề này. Với mức giá đúng, Popov hứa sẽ không để mã nguồn lọt ra ngoài và cung cấp thông tin kĩ thuật cho EMC về lỗ hổng. Để đảm bảo, anh ta đưa ra liên hệ của E. J. Hilbert để làm tin. EMC khi đó xem lời chào hàng này như là một nỗ lực chống lại luật và đã báo cáo cho văn phòng luật sư. Vụ việc tới tay của Stephen Heymann, một công tố viên “cứng cựa”, người cũng đã thụ lý vụ án Aaron Swartz. Giờ đây, đặc vụ Hilbert đang bị điều tra bởi Bộ tư pháp.

Heymann muốn biết người tên Pinhaus này là ai, và muốn tên thật của hắn để dẫn độ từ Ukraine về Mỹ. Hilbert nói rằng Heymann có thể thoải mái lục tìm hồ sơ của FBI để tìm ra tên thật của Pinhaus, ông cũng có thể thoải mái soạn thảo các đơn kiện với cái tên Pinhaus, nhưng ông sẽ không lấy được thông tin đó từ Hilbert. Rõ ràng, Heymann không hài lòng. Trước đó ông đã từng bỏ tù một nhân viên FBI khác khi cố gắng bảo vệ một kẻ sát nhân để giữ cho hắn ta tiếp tục làm người liên lạc.

Một người giám sát yêu cầu Hilbert rời khỏi phòng. Anh đi tới máy tính của mình và nhắn tin cho Popov. “Anh phải dẹp vụ này ngay, được không? Điều này rất quan rọng. Mọi người đang theo dõi vụ này”.

Sau đó, Hilbert quay trở lại với vụ AT&T. Sokolov bị buộc tội và cảnh báo đã được gửi tới Interpol. Khi Sokolov rời nước Nga và đến nước nào có hiệp định dẫn độ với mình, hắn ta sẽ bị bắt ngay lập tức. Popov được trả tiền và được gửi một bức thư cảm ơn từ FBI để gắn lên website của mình. Tất cả mọi thứ nhanh chóng chìm vào quá khứ.

4 tháng sau, FBI yêu cầu Hilbert cắt mọi liên lạc với Popov và giao nộp 600 trang dữ liệu chat giữa hai người trong vòng 18 tháng qua. Hilbert cũng không còn công tác tại bộ phận tội phạm mạng nữa mà chuyển sang bộ phận chống khủng bố.

Hilbert dần dần nhận ra có gì đó không ổn. Đồng nghiệp ngừng nói chuyện với anh, khi anh nộp đơn vào vị trí giám sát ở Los Angeles thì bị đưa ra khỏi danh sách và được thông báo là không nộp đơn lại. Lúc này, Hilbert mới biết mình đang bị điều tra trong cả năm qua vì tội âm mưa lừa đảo chính phủ, tiết lộ thông tin mật cho bên ngoài (là khi anh nói cho Popov về vụ EMC).

Hilbert cảm thấy tuyệt vọng. FBI là công việc mơ ước của anh, nhưng vụ việc đã chấm dứt tất cả. Anh còn có 2 đứa con ở nhà và một đứa thứ 3 sắp ra đời. Anh dần dần tìm việc ở các công ty tư nhân và đến tháng 2/2007, anh chính thức nghỉ việc ở FBI.

Ukraine-Hacker-FBI-4

Mọi chuyện kết thúc…

Khi Popov gọi lại cho Hilbert, lúc đó anh đang làm ở vị trí tư vấn viên. Trong hơn 6 năm kể từ lần cuối họ nói chuyện, Hilbert mới nhận lại được cuộc gọi từ một người “quen”. Lần này, Popov không có thông tin rò rỉ hay bất kì thứ gì khác, anh chỉ nói lời cảm ơn. “Anh ấy gọi tên để cảm ơn về cách tôi đối xử với ảnh trong thời gian ở tù. Giờ anh ấy đã về nhà, thay đổi cuộc sống, lập gia đình. Anh ấy nợ tôi tất cả”.

Vụ điều tra lúc đó vẫn chưa kết thúc. Đã có lúc các nhà điều tra đến tận văn phòng anh để đặt câu hỏi. Năm 2009, Hilbert được tuyên miễn tội khi Bộ tư pháp hủy các cáo buộc.

Nhưng có một thông tin mà sau này người ta mới biết, đó là EMC đã âm thầm trả cho Popov 30.000$ để lấy thông tin về lỗ hổng, đồng thời hứa trả thêm 40.000$ nữa trong vòng 4 năm sau nếu mã nguồn không bị phát tán. Popov giữ đúng lời hứa, nhưng khi yêu cầu EMC trả số tiền còn lại thì EMC đã vờ như không có gì xảy ra.

Vậy là Popov quyết định trả thù. Popov tạo một danh tính online mới là “Hardcore Charlie” và ngày 23/4/2012, 520 dòng code đầu tiên của VMWare xuất hiện. Nhiều chức năng của nó vẫn còn xuất hiện trong các sản phẩm VMWare đến tận ngày nay. Lúc này, EMC mới đi thuê tất cả những chuyên gia bảo mật mà họ có thể tìm được để vá hết các lỗ hổng. 10 ngày sau đó, bản cập nhật đầu tiên được phát hành. Khi Popov đưa ra một số lượng code lớn hơn vào tháng 11/2012 thì tất cả lỗ hổng quan trọng đều đã được bít lại.

Popov cũng thừa nhận rằng anh chính là người đứng sau vụ X.25 cùng với Sokolov. Ban đầu, cả hai chỉ định đòi 150.000$ từ AT&T để giữ bí mật về vụ việc nhằm tránh ảnh hưởng tới các hợp đồng với chính phủ. Chỉ khi AT&T từ chối trả tiền thì Popov mới gọi cho FBI. Popov nói anh không cố ý để Hilbert dính vào vụ lừa này. Anh ấy vẫn nhớ về ngày lễ tạ ơn năm 2002, về con gà tây, về bộ phim. “Anh ấy là người bạn duy nhất mà tôi có. Tôi vẫn quý anh ấy, ngay cả khi giờ đây anh ấy không còn ở gần tôi nữa. Tôi vẫn là một hacker mũ đen, và tôi không bao giờ thay đổi. Nhưng ai quan tâm chứ? Tôi vẫn quý anh ấy.” – Popov nói về Hilbert.

 

Nguồn: Wired

https://www.topitworks.com/blogs/hacker-nguoi-ukraine-vu-khi-loi-hai-nhung-cung-la-ac-mong-cua-fbi/

Muốn vượt trội hơn người khác, không thể bỏ qua những kỹ năng cần thiết sau


Nếu bạn rèn luyện tất cả những kỹ năng này thì bạn sẽ trở thành người thành công vượt trội và đạt đến mức nhóm 10% -1% dẫn đầu.

simple-things-that-will-make-your-life-awesome

Ngoại ngữ: Ngày nay việc học ngoại ngữ đã trở nên dễ hơn nhờ công nghệ và thế giới ngày càng phẳng. Một trong những cách bạn có thể thực hiện miễn phí là sử dụng Duolingo. Tại sao bạn giới hạn mình trong 200-500 triệu người cũng như những ranh giới địa lý nhất định? Tìm hiểu thêm nhiều ngôn ngữ và bạn đang mở ra nhiều cơ hội hơn cho việc trưởng thành.

Lãnh đạo: Học cách truyền cảm hứng cho mọi người thành công và tham gia vào một phong trào tập thể là một điều thực sự tuyệt vời, khi bạn nhận ra :Wow … Tôi từng bắt đầu như thế, đó là một cảm giác không thể nào quên được.

cuoi-hon-hien

Hài hước: Mọi người đều thích cười. Tại sao bạn không nghĩ mình sẽ là nguồn giải trí cho mọi người trong một buổi tối gặp mặt hay các dịp khác? Khi mọi người có thể dựa vào bạn khiến họ cảm thấy hạnh phúc thì họ sẽ nhớ về bạn. Đây là là lực hấp dẫn không dễ có được. Hãy tìm hiểu các kỹ năng của hài kịch.

Viết lách: Không quan trọng bạn viết thơ hay tiểu thuyết hay bất kỳ điều gì. Viết lách thể hiện nền tảng hiểu biết của một người và việc trau dồi nó là điều rất quan trọng trong một số lĩnh vực, ngành nghề.

Một bộ môn khoa học: Bạn không cần phải có chứng nhận hay đạt được bằng cấp khi tìm hiểu những khoa học như toán, vật lý, kinh tế học, sinh học,… Tất cả các nội dung này ở mức độ cơ bản đều có sẵn miễn phí trực tuyến hoặc có thể bạn sẽ phải nghiên cứu trên một cuốn sách giáo khoa sau khi mức độ nhất định nhưng vẫn còn rẻ hơn so với việc lấy bằng đại học. Và quan trọng là bạn vẫn cảm thấy tuyệt vời vì đã có độ hiểu biết nhất định.

Screen Shot 2017-03-16 at 11.57.24

Pha chế rượu: Còn gì thú vị hơn trong buổi tiệc tối cùng bạn bè, bạn có thể trổ tài pha chế một ly cocktail cho mọi người. Thậm chí nếu làm tốt và chuyên nghiệp bạn còn có thể kiếm được những cong việc bán thời gian.

Đọc vị con người: Nếu có một kỹ năng có thể làm cho bạn cảm thấy có sức mạnh của siêu nhân thì đó chính là thấu hiểu con người. Mọi người thường có xu hướng khép kín hơn với những người mà họ không cảm thấy được thấu hiểu. Nếu bạn có thể cảm nhận, hiểu được một người qua cách họ mặc, hành động của họ,… thì dễ dàng được đón nhận hơn so với người khác.

Thương thuyết: Có khả năng trò chuyện bất tận với bất kỳ ai là một kỹ năng rất khó để phát triển tuy nhiên lại vô cùng đáng giá. Khi có kỹ năng này bạn có thể nói chuyện thoải mái với bất kỳ ai mà không rơi vào những tình huống im lặng vùng về hay khoog biết bắt đầu từ đâu.

balancing-life-4636-1384272163.png

Thái cực quyền/ Thiền: Nhiều tỷ phú trên thế giới đều chọn 1 trong 2 loại hình này để tập luyện. Những môn thể thao này giúp bạn tự kiểm soát tốt hơn, tĩnh tâm. Thậm chí nói như tỷ phủ Jack Ma còn chọn Thái Cực thiền là quan điếm sống. Theo ông, Muốn sống khỏe thì phải vận động nhiều, muốn sống lâu thì vận động ít, muốn sống vừa khỏe và lâu thì vận động chậm rãi- chính là tập Thái Cực quyền.

Kế toán: Bạn không bao giờ biết khi nào bạn có thể phải gồng mình xử lý những con số của bản thân và bạn bè của mình. Khi có kỹ năng tài chính, bạn sẽ biết được những con số quan trọng ra sao và tác động ra sao tới túi tiền, ngân sách của mình.

Tìm kiếm: Đối với một công cụ mà hầu như ai cũng dùng hàng ngày như Google nhưng hầu hết mọi người đều không tận dụng được chức năng của nó. Học cách Googling, bạn sẽ tìm kiếm tốt hơn những người khác.

long life

Tổ chức: Người có đầu óc, tư duy tổ chức sẽ luôn nhìn ra được bức tranh tổng thể. Từ đó họ biết cách là thế nào để tổ chức một dòng chảy trở nên tối ưu. Đây là kỹ năng không thể thiếu nếu bạn muốn thăng tiến trong sự nghiệp.

Tranh luận: Trong bất kỳ cuộc thảo luận nào, việc bảo vệ quan điểm giúp bạn thể hiện sự hiểu biết. Tuy nhiên để chiến thắng được, kỹ năng tranh luận là thứ không thể thiếu.

Sea otter in California waters. CDFW photo

Bơi: 70% diện tích trái đất là nước. Hãy tưởng tượng bạn rơi xuống biển hay sông mà không biết bơi thì thực sự khủng khiếp. Bơi cũng là kỹ năng sinh tồn mà bất kỳ ai cũng nên học.

Photoshop/Đồ họa: Bất kỳ của bộ ứng dụng Adobe đều có thể giúp bạn hiệu quả trong việc Photoshop cũng như đem đến niềm vui. Việc sở hữu một kỹ năng kỹ thuật số sẽ khơi gợi khả năng sáng tạo trong cuộc sống của bạn.

 

Thảo Nguyên – Theo Trí Thức Trẻ

http://cafebiz.vn/muon-vuot-troi-hon-nguoi-khac-khong-the-bo-qua-nhung-ky-nang-can-thiet-sau-20171108143401847.chn

Đồng tiền độc lập – kỳ cuối: Trận chiến tiền tệ cuối cùng


Ngày 21-2-1955, Bộ trưởng Bộ Tài chính Lê Văn Hiến ghi nhật ký: “Cuộc chiến tranh bằng tiền giả. Hiện nay thực dân Pháp tung giấy bạc giả ra rất nhiều, nhất là xung quanh vùng bị tạm chiếm. Chúng mua vật thực của ta, vừa mua vừa phá giá”.

 

Đồng tiền độc lập - kỳ cuối: Trận chiến tiền tệ cuối cùng - Ảnh 1.
Tiền giấy “Cụ Hồ” thời kỳ đầu của chính phủ kháng chiến – Ảnh tư liệu

“Gạo 3.000-4.000 đồng/tạ. Cam 20-30 đồng/quả. Chúng gây giá sinh hoạt ở ta lên cao, dân chúng thờ ơ bị mắc mưu chúng…”

 

Chống lạm phát

Theo ông Hiến, quân sự có thắng có bại, nhưng trên mặt trận tài chính lúc nào cũng đầy lo âu vì nhu cầu tiền tệ ngày càng nhiều trong khi lạm phát lại gia tăng chóng mặt trên khắp cả nước. Thực tế, nguồn thu ngân sách ở các vùng tự do hằng năm chỉ được gần một phần ba lượng chi. Giải pháp duy nhất là phải phát hành thêm tiền trên cả ba miền đất nước.

Tài liệu của Ngân hàng Nhà nước lưu trữ cho biết: “Tiền bù đắp thiếu hụt ngân sách hằng năm tới trên 70%. Chỉ số tiền lưu thông tăng lên nhanh chóng: năm 1946 tăng 100%, đến năm 1950 tăng 3.904%”.

Đặc biệt, ngày 31-6-1951 tăng 5.509%. Tình trạng lạm phát ở vùng kháng chiến Nam Bộ cũng phức tạp nhưng không nghiêm trọng lắm vì nông sản, thực phẩm vùng này vẫn dồi dào. Nặng nề nhất là ở miền Bắc, miền Trung, khi các mặt hàng thiết yếu như lúa gạo đều tăng giá đến mức chóng mặt.

Nhật ký ngày 2-9-1950 của Bộ trưởng Hiến ghi: “Cùng với Tạ Quang Bửu bàn riêng về ngân sách quốc phòng năm nay và năm 1951. Thật là vấn đề khó khăn phải giải quyết. Lâu nay chỉ loanh quanh giải quyết bằng phương pháp tài chính, thu thuế của dân, in giấy bạc.

Nhưng vùng tự do ngày càng bị rút hẹp, dân bớt, địa bàn sản xuất bị địch kiểm soát, nếu quân sự không đạt nhiệm vụ giải phóng trung du thì khó lòng ra khỏi bước khó khăn hiện thời về tài chính cũng như về kinh tế. In giấy bạc để cung cấp không khó lắm, nhưng in ra mà gặp sự khó khăn trong nhân dân và sản phẩm không đủ để cung cấp thì tai hại”.

Ngoài tình hình chiến sự ngày càng lan rộng ảnh hưởng trực tiếp đến nền sản xuất khu kháng chiến, các đòn đánh phá kinh tế – tài chính của Pháp là nguyên nhân quan trọng dẫn đến tình trạng khó khăn này.

Theo Bộ trưởng Hiến, ngay từ năm 1947 khi đồng tiền độc lập vừa ra đời một năm đã bị lạm phát nặng nề, ông họp và đưa ra một loạt chính sách đối phó: trong đó phải hết sức cảnh giác việc buôn bán với người Trung Quốc, đề phòng họ thâu gom bạc Đông Dương.

Chi tiêu tiết kiệm, chỉ mua các thứ cần cho quốc phòng nhưng phải điều tra bí mật nguồn gốc người bán hàng. Khai thác nguyên liệu và làm ra hàng hóa để đổi hàng ngoại quốc hoặc xuất khẩu lấy ngoại tệ…

Trong suốt chín năm kháng chiến chống Pháp, tình hình mỗi miền có đặc thù khác nhau, nhưng các giải pháp chung vẫn là tiết kiệm chi tiêu, tự cung tự cấp, chống đầu cơ đẩy giá lên cao, ổn định nguồn thu thuế. Đặc biệt là thực hiện chế độ “trả lương” cho cán bộ, viên chức vùng kháng chiến bằng hiện vật như lúa, khoai thay tiền mặt.

Ngoài ra, Chính phủ cũng ký sắc lệnh cho phép thực hiện các nguồn thu tài chính từ nhân dân trên khắp cả nước.

Trong đó, riêng công phiếu kháng chiến thu được 500 triệu đồng, công trái quốc gia quy ra lúa khoảng 10 vạn tấn, quỹ tham gia kháng chiến 174,6 triệu đồng, quỹ công lương 10 vạn tấn thóc…

 

Đồng tiền độc lập - kỳ cuối: Trận chiến tiền tệ cuối cùng - Ảnh 2.
Séc ghi tên phát hành ở Nam Bộ – Ảnh tư liệu

Hoàn thành sứ mệnh

Theo giáo sư Văn Tạo, cuộc chiến tranh trên mặt trận tiền tệ giữa Pháp và lực lượng kháng chiến Việt Nam từ năm 1945-1954 tuy lợi thế thường ngả về phía Pháp, nhưng chưa bao giờ họ thu được một thắng lợi hoàn toàn nào.

Vừa dùng biện pháp quân sự mạnh, Pháp vừa tung tiền giả để phá giá rồi phong tỏa hàng hóa, phá hoại nền kinh tế chỉ làm cho phía cách mạng khó khăn nhất thời nhưng sau đó đều vượt qua được.

“Ngược lại, có thể khẳng định đây là chiến thắng độc đáo của kháng chiến Việt Nam. Trong lịch sử, hiếm lực lượng cách mạng quốc gia nào trên thế giới có thể tự in ấn, phát hành đồng tiền riêng của mình thành công như vậy.

Đặc biệt là với tình cảnh lực lượng kháng chiến Việt Nam chẳng hề có hầm vàng làm bản vị hay ngoại tệ dự trữ mạnh nào để bảo đảm giá trị các tờ bạc mình in ra. Tất cả chỉ được bảo đảm bằng niềm tin của lòng dân”, GS Văn Tạo nói.

Năm 1954, Chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hòa tiếp tục phát triển nền tài chính độc lập của mình trước sự triệt thoái của quân đội Pháp. Để bảo đảm quyền lợi cho người dân ở các vùng tiếp quản, Chính phủ thực hiện đổi từ tiền Đông Dương sang tiền Việt Nam từ ngày 11-10-1954 với tỉ suất 1 đồng Đông Dương được 30 đồng tiền Việt.

Đến ngày 7-11-1954, tiền Việt Nam dân chủ cộng hòa đã làm chủ thị trường miền Bắc. Tờ bạc Đông Dương dần bị xóa khỏi một nửa đất nước từ vĩ tuyến 17 trở ra.

Ở miền Nam, trước khi bộ đội tập kết ra Bắc, chính quyền cách mạng đã cho đổi ngược từ tiền kháng chiến sang tiền Đông Dương để bảo đảm quyền lợi người dân ở lại bên đây vĩ tuyến 17. Tỉ suất 40 đồng “Cụ Hồ” đổi được 1 đồng Đông Dương.

Ông Trang Sĩ Liêm, một trong những người chèo xuồng chở tiền vào tận bưng biền để đổi cho dân, kể: “Chúng tôi đã chuẩn bị sẵn lượng tiền Đông Dương đủ để đổi 3 tỉ đồng tiền kháng chiến đang giữ trong dân, nhưng đến ngày cuối vẫn còn dư. Lý do là đồng bào Nam Bộ hào sảng, nghĩa tình, nhiều người muốn giữ lại những tờ bạc có in hình cờ đỏ và Cụ Hồ làm kỷ niệm…”

Đúc tiền vàng và phát hành séc ghi tên

Năm 1948, Chính phủ cho đúc các tiền vàng loại 10, 20, 50 đồng Việt. Tuy nhiên, do tình hình thực tế lúc ấy, số lượng các đồng vàng VNDCCH này không được bao nhiêu và cũng chưa đủ để quy định hàm kim lượng cho tờ giấy bạc Việt Nam.

Chúng được gửi về các địa phương để “làm tin”, bảo đảm nền tài chính kháng chiến.

Theo ông Trang Sĩ Liêm, cán bộ Sở Ngân khố Nam Bộ thời kỳ này, miền Nam còn phát hành loại “séc ghi tên” khá hiện đại để hạn chế lượng tiền mặt quá nhiều ở vùng tự do.

Loại séc này có các mệnh giá 1.000, 5.000 và 10.000 đồng do Ngân hàng Nhân dân Nam Bộ phát hành.

Chúng rất thuận tiện cho người dân buôn bán lớn ở vùng tự do lẫn vùng tạm chiếm khi có thể đổi ra tiền Đông Dương hoặc tiền cách mạng phát hành.

Các biện pháp này đã dần giúp tăng giá trở lại tờ bạc kháng chiến với tỉ lệ từ 40 đồng ăn 1 đồng Đông Dương xuống còn 38 đồng, rồi 35 đồng…

 

QUỐC MINH- TTO

Đồng tiền độc lập – Kỳ 5: Chống bạc giả


“Cuộc chiến chống Pháp tái chiếm Nam Bộ 1945 đến sớm hơn cả nước và đi đến thế xôi đậu, chồng chéo giữa vùng bị tạm chiếm và vùng tự do, nên cuộc chiến tiền tệ cũng có nhiều điểm đặc biệt…

 

Đồng tiền độc lập - Kỳ 5: Chống bạc giả - Ảnh 1.
Sắc lệnh của Chính phủ cho phép Nam Bộ phát hành tín phiếu – Ảnh tư liệu

Pháp vừa công khai vừa bí mật sử dụng các biện pháp trực tiếp và gián tiếp để phá đồng tiền của Nam Bộ kháng chiến” – ông Trang Sĩ Liêm, nguyên cán bộ Sở Ngân khố thời kỳ này, kể lại.

Tự dưng tiền ở các vùng tự do xuất hiện nhiều quá. Ở đâu ra? Giá cả hàng hóa cũng biến động, nhảy vọt theo

Ông TRANG SĨ LIÊM

 

 

Bạc giả trung ương

Sau khi tái chiếm được Sài Gòn, quân đội Pháp nhanh chóng đánh thốc ra các vùng tự do ở Nam Bộ. Trên mặt trận tài chính, Pháp triển khai nhiều chiến dịch triệt phá, từ việc không công nhận các tờ bạc Đông Dương mệnh giá lớn được phát hành thời kỳ Nhật còn ở Việt Nam, đến phong tỏa hàng hóa thiết yếu, dùng không quân và lính dù đánh vào chiến khu Đồng Tháp Mười đặt các cơ sở in tiền.

Sau nhiều cố gắng không thành, Pháp bí mật cho in ấn và tuồn nhiều tiền giả vào chiến khu, nhằm gây rối loạn nền tài chính đối phương, gây mất niềm tin trong nhân dân, dẫn đến sụp đổ nguồn lực kinh tế kháng chiến. Đặc biệt, trong đó có cả những tờ bạc làm giả tiền 100 đồng Việt Nam dân chủ cộng hòa.

Ông Liêm kể: “Tự dưng tiền ở các vùng tự do xuất hiện nhiều quá. Ở đâu ra? Giá cả hàng hóa biến động, nhảy vọt theo. Người dân hoang mang đem các tờ bạc nghi bị làm giả đến hỏi cán bộ kháng chiến. Đúng thời điểm đó, một nhóm cán bộ từ trung ương vào chi viện cho Ban ấn loát Nam Bộ, giúp chúng tôi chống lại ngón đòn hiểm này của Pháp”.

Nhóm này mang theo 500 bản kẽm đặc biệt loại 100 đồng bạc trung ương để hỗ trợ Nam Bộ in tiền. Tuy nhiên do hành trình xa xôi, dài ngày nên các bản kẽm này bị hư không sử dụng được.

Luật sư Nguyễn Thành Vĩnh, phụ trách tài chính Nam Bộ, đề nghị nhóm cán bộ này xem xét các tờ bạc trung ương gửi vào nghi bị làm giả. Họ kết luận tất cả tờ bạc này đều là bạc giả. Miền Bắc không in ấn, không gửi bạc kiểu này vào Nam.

Ban đầu từ đổi ngang 1 đồng ăn 1 đồng tiền Đông Dương, Pháp đã phá giá tiền kháng chiến lên đến mức 40 – 50 đồng tiền kháng chiến mới đổi được 1 đồng Đông Dương.

Ngay sau đó, một kế hoạch chống bạc giả được nghiên cứu và thực thi khẩn cấp. Ủy ban Kháng chiến hành chánh (UBKCHC) Nam Bộ gửi công văn đến các tỉnh, chỉ rõ những điểm kỹ thuật để phân biệt bạc thật, bạc giả.

Đồng thời, lãnh đạo kháng chiến các tỉnh được quyền lập phiếu xác nhận bạc thật, số xêri tiền và hai chữ ký của trưởng Ty Ngân khố, chủ tịch UBKCHC cấp tỉnh. Sau đó, phiếu này được dán lên các tờ bạc thật để người dân yên tâm mua bán.

Người dân Nam Bộ hồi đó đặt tên cho tờ bạc dán phiếu xác nhận tiền thật là “bạc trùm mềm”. Mỗi khi mua bán gì, họ hay hỏi câu: Trả bằng bạc trùm mềm hả?”.

 

Đồng tiền độc lập - Kỳ 5: Chống bạc giả - Ảnh 3.

Bạc giả (phía trên) và tờ bạc có phiếu chữ ký chống giả (bên dưới) – Ảnh: T.S.L.

Mỗi tỉnh một loại… tiền

Để đối phó với hoạt động đánh phá của Pháp, Ban ấn loát đặc biệt Nam Bộ phải chuyển từ Đồng Tháp Mười về khu 9, rừng U Minh. Trong chín năm kháng chiến, Ban in tiền đã di chuyển địa điểm đến 23 lần: 1 lần vì rừng cháy, 8 lần vì xưởng bị lộ, nhiều lần bị phi cơ địch thả bom, bắn phá, 3 lần bị vòng vây của địch…

Máy móc nào phải là nhẹ, có cái nặng đến 4 tấn, khiêng chỉ bằng sức người. Để tránh khó khăn do việc in ấn tiền gián đoạn, UBKCHC Nam Bộ cho phép các tỉnh được tự in phiếu tiếp tế, tín phiếu để đổi lấy lương thực, hàng hóa thiết yếu trong dân. Trên tờ phiếu có chữ ký của chủ tịch UBKCHC cấp tỉnh, trưởng Ty Ngân khố và được bảo đảm bằng tiền giấy bạc Việt Nam.

Ông Nguyễn Thành Nguyên, cán bộ tài chính giai đoạn này, kể: “Đây cũng là một nét rất đặc biệt của nền tiền tệ kháng chiến miền Nam thời kỳ 1945-1954. Vì các tỉnh được tự phát hành phiếu riêng nên mỗi địa phương tự trình bày, in ấn theo kiểu của mình.

Chẳng ai chịu giống ai. Các tín phiếu của Trà Vinh vẽ hình chùa cổ, bụi chuối, chiến sĩ. Tín phiếu Cần Thơ có hình cô gái quấn khăn rằn, hình Hồ Chủ tịch và đoàn quân đang cầm cờ về thành. Còn Long Châu Tiền nguệch ngoạc cả dòng chữ “tất cả để tổng phản công” nhằm khích lệ tinh thần dân quân”.

Do thiếu thiết bị nên các loại tín phiếu, phiếu tiếp tế này đều được in ấn rất thô sơ, không đạt chuẩn kích thước, màu sắc. Thậm chí, người ta còn lấy cả giấy bao bì gói đồ để in tín phiếu. Tuy nhiên, tất cả đều được người dân chấp nhận, ủng hộ.

Đến năm 1951, tờ bạc Nam Bộ kháng chiến có bước ngoặt lịch sử mới do ông Dương Quang Đông và Hội Việt kiều yêu nước Thái Lan mua gửi về hai máy in offset hiện đại hiệu Hamada của Nhật sản xuất.

Các thiết bị, nguyên liệu kèm theo như máy điện, hóa chất, mực in… cũng được gửi đường biển về đầy đủ. Từ đây, tờ bạc Nam Bộ được in nhanh hơn, nhiều hơn, đặc biệt là đẹp hơn hẳn trước, chất lượng không còn khác biệt nhiều so với tờ bạc Đông Dương do Ngân hàng Pháp phát hành.

Đồng thời, nhà máy giấy Hòa Bình ở Bạc Liêu cũng được tăng cường sản xuất để đáp ứng nguồn giấy bạc in tiền.

Theo ông Liêm, chính nhờ nguồn giấy và nước tại chỗ vùng Bạc Liêu, Cà Mau nên những tờ bạc in ra “không giống ai”. Chúng có màu nâu đỏ đặc thù của nước dưới chân rừng tràm mà tiền giả của Pháp rất khó khăn để làm giống.

Thời kỳ này, ông Liêm và một số cán bộ khác được phân công nhiệm vụ ký tên vào các tờ bạc bị in lỗi. Khi có các chữ ký này, nhân dân có thể tiêu dùng bình thường hoặc đổi lại tiền khác. Đó cũng là cách phân biệt tiền giả.

Đồng thời để giảm bớt áp lực cho việc vận chuyển tiền, các tỉnh kháng chiến lúc này được phép nhận bản kẽm chính của Ban ấn loát ở U Minh về tự in và phát hành tiền tại địa phương mình. Chỉ thị ban đầu là tiền tỉnh nào in, chỉ được dùng ở tỉnh đấy, nhưng thực tế được sử dụng khắp nơi do lòng dân ủng hộ…

Vận chuyển tiền khó khăn

Tình hình chiến sự Nam Bộ diễn biến ngày càng khốc liệt. Quân đội Pháp sử dụng sức mạnh không quân và cơ giới, giang thuyền tốc độ cao đánh phá khắp nơi nhằm chia cắt, cô lập các khu vực kháng chiến.

Con đường vận chuyển tiền từ U Minh về đến các địa phương gặp rất nhiều trở ngại, hiểm nguy. Tiền thường được cho vào thùng kẽm hàn kín, dùng bẹ dừa nước cột như những chiếc balô để chiến sĩ cõng về các tỉnh.

Trong những thời điểm chiến sự nóng bỏng, việc vận chuyển đặc biệt này phải nhờ đến lực lượng thiện chiến của tiểu đoàn 307.

 

QUỐC MINH-TTO