Đi về phía trăng lên


Trung thu năm nào cũng vậy , có những mảnh đời bất hạnh ở đâu đó cũng có ước mơ nhỏ nhoi đón trung thu như bao người khác . Tôi có đọc một câu truyện thấy rất hay và cũng nhân dịp trung thu sắp đến , tôi post lên blog để chia sẻ cùng các bạn . 
— Trung Thu 2014 —
Đăng lượm cục đất, ném xuống mặt kênh. Vầng trăng tháng Tám dúm dó đau thương như gương mặt ba nó những ngày cuối đời

Ăn cơm chiều xong, thằng Đăng tắm rửa, kỳ cọ rồi thay quần tây xanh, sơ-mi trắng. Chiếc áo hơi ngả màu cháo lòngnhưng vẫn sạch sẽ, chỉnh tề. Bà nội lục trong túi cho nó hai nghìn đồng và dặn nếu khát, mua nước mía uống. Nó vâng dạ rồi một mình tung tăng trên con đê. Vài chiếc xe gắn máy chạy qua nhưng khi nó xin đi nhờ, họ đều lắc đầu từ chối. Nólại tung chân sáo đi tiếp. Chợt có chiếc xe đạp trờ qua rồi thắng gấp, người đàn ông trên xe ngoái lại:

Thằng Đăng đó hả? Đi đâu, lên chú Tư chở cho!

Nó nhìn cái chân khập khiễng của chú Tư rồi nói:

Chú để con chở cho!

Coi vậy chớ tao chở hai đứa như mày cũng nhẹ re à. – Chú Tư cười hà hà.

Chiếc xe đạp cót két trên đê. ChúTư nói một mình:

Vái ông trời đừng mưa để tụi nhỏchơi trung thu cho vui. Năm ngoái trời mưa làm tụi nhỏ mất hứng luôn.

Hồi nhỏ chú Tư có chơi trung thu không?. Thằng Đăng bắt chuyện.

Có!

Chú thích đèn con cá hay ngôisao?

Con gì cũng thích nhưng có đâu mà chơi! Bà già mua cho mấy khúc đèn cầy, cắm vô mủng dừa, vừa đi vừa che sợ gió tắt.

Thằng Đăng nhìn chân bên phải bằng khúc cây, bàn chân vuông lấm bùn ló ra khỏi ống quần màu phân ngựa cũ kĩ của chú Tư, nói:

Chú bị thương ở đâu vậy?

Đi bộ đội ở Campuchia mất khúc chân. À, con lên xã rước đèn trung thu phải không?

Thằng Đăng sờ túi áo, nơi nó cấtkỹ lá thư mà chị Thúy, bí thư xã đoàn ký mời nó đi dự, nghe nói có phát đèn với bánh trung thu.

Dạ con có thư của xã mời ạ!

Ừ, vậy là đi chung đường với chú,chú cũng đi nhận quà giùm thằng Nu nhà chú. Phải nó không tật nguyền, chú dẫn nó đi cho vui.

Hai chú cháu đèo nhau, rủ rỉ chuyện trò, tới chỗ rước đèn lúc nào không hay.

Sân khấu được bày ra trịnh trọng, có bàn thờ Tổ quốc và ảnh Bác Hồ. Phòng sân khấu dánhình trăng rằm, xung quanh có nhiều ngôi sao. Thằng Đăng cảm ơn chú Tư rồi chạy nhanh vào sân. Đội trống mặc đồng phục trắng, đội ca-lô trắng đứng một góc sântrường. Mấy ca sĩ nhí trang điểm cầu kì,mà hồng như bánh cam, môi đỏ, mắt lấp lánh kim tuyến. Kẻ áo dài, người áo đầm,chẳng dám uống nước, ăn kem vì sợ lem son phấn.

Thằng Đăng đem thư mời đưa thầy,thầy giáo bảo nó xuống hàng ghế trước sân khấu ngồi, giữ thư để chút nữa nhận lồng đèn. Nó xuống hàng ghế thứ hai, ngồi gần để xem văn nghệ. An tọa được chừng mười phút, nó thấy một phụ huynh đến kéo tay con bà ta đi. Rồi hai, ba,bốn…mỗi người nhìn nó bằng cái nhìn soi mói mà cả năm nay nó quen hứng chịu.

Lũ trẻ trang lứa đứng túm tụm đùa giỡn với nhau, nó muốn lắm nhưng chẳng dám tới gần vì nó biết, chẳng ai dám chơi với nó. Nó cắn môi, xòe lá thư ra trước mặt.Lá thư đã đọc kĩ mấy ngày nay rồi nhưng bây giờ nó vẫn cố đọc lại. Nó được mời hẳn hoi cơ mà! Nó thấy nóng mặt vì xung quanh nhiều cặp mắt chĩa vào nó như cốtìm ra một loại vi-rút đáng sợ. Nó đứng lên, bước ra ngoài.

Năm ngoái mẹ nó mất, vài hôm sau nó ôm cặp tới trường, cứ ngỡ bạn bè sẽ bao quanh nó mà an ủi động viên. Thếnhưng khi vừa bước vào lớp, cả đám bạn bè hốt hoảng ôm cặp chạy tuốt ra ngoài,có đứa còn ác hơn kêu lên: “Chạy mau để HIV lây qua mình”. Nó gục đầu lên trang giấy có dòng chữ của mẹ nó: “Xin đừng xa lánh con trai tôi” mà khóc rưng rức.

Mẹ nó là một cô thôn nữ có nhan sắc, người ta nói nó giống mẹ đôi mắt ướt và trữ tình. Mới ngoài ba mươi mẹ nó mất. Nghe nói hồi đó ba nó lên Sài Gòn học nghề hớt tóc cũng đào hoa, trăng gió với nhiều cô gái lạ rồi mới về quê cưới mẹ nó. Một thời gian sau, mẹ nó có cănbệnh lạ, đau nhức khắp người cảm sốt thường xuyên, sức khỏe yếu dần rồi sinh raghẻ lở.

Khi đưa mẹ nó tới bệnh viện xét nghiệm máu, lời kết luận của bác sĩ như sét đánh ngang tai với mọi người tronggia đình: “HIV dương tính, đang chuyển sang AIDS!”. Mẹ nó sống trong căn phòng nhỏ chẳng ai lui tới ngoài ba người: Bà nội, ba và nó.

Mẹ nó mất tháng Tám, ba nó buồn rầu, ngã bệnh y như mẹ rồi mất vài tháng sau đó.

Nó đến lớp, bạn bè đều xa lánh.Nó ngồi trong lớp, bạn bè chạy ra ngoài sân. Cô giáo cho nó ngồi riêng trên bàn của cô cũng không ai chịu. Thầy hiệu trưởng mời phụ huynh họp động viên họ cho con em học chung lớp với Đăng, họ thông cảm nhưng không thể chấp nhận, lỡ vôtình nó lây cho con họ thì sao? Cuối cùng, thằng Đăng tự nguyện đi xét nghiệm máu với hi vọng HIV không bị truyền từ mẹ sang nó. Thế nhưng kết quả ngược lại,nhà trường dù không mong muốn cũng phải chấp nhận.

Thầy hiệu trưởng đến nhà nói vớinội thằng Đăng bằng giọng buồn rầu như chính thầy là người làm ra lỗi khiến nó phải nghỉ học:

Ban giám hiệu và cô chủ nhiệm biết em Đăng học giỏi và ham học lắm. Nhà trường đã tìm mọi cách giữ em lại nhưng để cho phụ huynh học sinh ở vùng quê như vầy hiểu và không phân biệt đối xử với người bị nhiễm HIV ngay lúc này rất khó.

Bà nội lau nước mắt nghẹn ngào : Tôi hiểu mà, thôi trời kêu ai nấy dạ!

Ở nhà mấy bữa nó nhớ lớp không chịu nổi, ôm cặp chui hàng rào vào đứng phía sau lớp học. Biết nó ngoài đó, cô giáo giảng bài lớn hơn. Chú bảo vệ cho nó mượn cái ghế ngồi nhưng rồi nó vẫn bị bạn bè phát hiện, đóng luôn cửa sổ lớp học. Không còn cách nào khác, nó đành ở nhà. Khi nào nhớ lớp quá lại xin chú bảo vệ cho vô đứng xa xa một chút rồi vềnhà tự học. Nhiều khi nó khóc một mình, bà nội tím bầm gan ruột nhưng giả vờ rầy cháu:

Con trai gì mà yếu hèn quá vậy ? Phải cứng rắn lên để vượt qua số phận chớ!

Thỉnh thoảng ban giám hiệu gửi cho nó một suất học bổng hỗ trợ học sinh nghèo. Các anh chị đoàn viên cũng thay phiên nhau chở nó đến trung tâm y tế huyện khám và nhận thuốc. Từng ngày, từng ngày, nó mong chờ các nhà khoa học tìm ra thuốc chữa căn bệnh kì lạ cho những người như nó để nó lại được đến trường.

Nó đứng lên nhìn những chiếc đèn ông sao, đèn cá chép xanh đỏ để phía sau sân khấu mà lòng đầy tiếc rẻ. Nó bước ra khỏi sân trường, xa dần tiếng cười nói rộn rã. Nó đứng trên đê, nhìn con nước ngập bờ, sóng sánh ánh trăng bạc. Phía đông, trăng tròn vành vạnh từ từ qua khỏi ngọn cây, bầu trời vồng lên như chiếc chảo khổng lồ ôm lấy vạn vật.

Đăng lượm cục đất, ném xuống mặtkênh. Vầng trăng tháng Tám dúm dó đau thương như gương mặt ba nó những ngày cuối đời. Nó chạnh lòng nhớ mẹ, nhớ ba. Sao lũ ếch nhái, ễnh ương cứ rên điệp khúc”uềnh oang, ngắt nga” hoài vậy? Nó cứ lang thang trên con đê, mặc cho nước mắt tràn xuống má.

Nhiều đôi trai gái chở nhau đi ngược chiều, họ ríu rít chuyện trò, chẳng ai thèm để ý tới một thằng nhó tì như nó. À có!  Thằng bẹo bằng rơm, mặc độc cái áo rách, đầu đội cái nón bàng cư đang cười chọc quê nó kìa! Thằng Đăng tức mình, hốt nắm đất ném về phía thằng bẹo rồilàu bàu : “Kệ tao! Mày có ba mẹ đâu mà biết khóc!”

Trăng sáng ngời soi rõ bóng thằngbé, khi đi, khi chạy, lúc cúi xuống nhặt đất ném vào không trung…Tết trung thu năm nay không mưa nhưng trong lòng thằng Đăng ướt nhòe những nỗi buồn. Nó lầm lũi một mình đi về phía trăng lên.

Theo TT&GD

Thank for your comments

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s