Những trăn trở về nền võ học Việt Nam


 


Sáng nay đến thư viện lật tìm đọc lại những tờ báo thể thao cũ phát hành cách đây mấy ngày. Một dòng tin ngắn đập vào mắt: Liên đoàn võ thuật Thành phố Hồ Chí Minh đề nghị phát triển môn võ Muay Thai. Một cảm giác buồn khiến tôi không đọc nổi nữa. Gấp chồng báo lại trả cho chị thủ thư, tôi lại lên mạng để chia sẻ cảm giác buồn với anh en BĐFFC.
Đã từ lâu, tôi có mơ ước một ngày nào đó một môn võ cổ truyền của Việt Nam có mặt trong các nội dung thi đấu chính thức của các kỳ đại hội thể thao Thế giới, Châu lục cũng như trong khu vực. Nhưng rồi mơ ước vẫn chỉ là mơ ước. Các nước lân cận cũng có môn võ đặc trưng có mặt tham gia thi tài. Hàn quốc có Teakwondo, Trung quốc có Whusu, Nhật bản có Karatedo, Judo… Indonesia có Penkatsilat… và gần đây nhất Thái Lan cũng đã vận động đưa được môn võ Muay Thai vào thi đấu chính thức ở SEA Games sắp tới. Nghĩ lại mà thấy buồn cho mình. SEA Games vừa rồi ở Việt Nam, chúng ta cũng chỉ mới đưa môn Vovina thi đấu biểu diễn.
Trong khi môn Muay Thai mang đầy tính bạo lực, còn môn võ cổ truyền của Việt Nam thì mềm dẻo, uyển chuyển… Ngày xưa khi có hoạ ngoại xâm thì lập tức mọi người tập luyện võ nghệ để chiến đấu chống quân thù. Rõ nét nhất là trong thời Tây Sơn và trong giai đoạn kháng chiến chống Pháp xâm lược, võ cổ truyền không những rèn luyện thể lực, tính dũng cảm cho quân đội và nhân dân, mà còn được áp dụng khá thành công vào binh pháp, vào phép dùng binh, vào sách lược, chiến lược quân sự, nhất là trong cách đánh cận chiến. Trong thời bình ngày nay, võ cổ truyền với những bài thiệu, những đòn thế được chắt lọc để cho người học dễ tiếp cận với tinh hoa của dân tộc. Giúp cho con cháu đời sau vừa rèn luyện sức khoẻ vừa ôn lại truyền thống hào hùng của cha ông.
Mỗi buổi chiều đi ngang qua các trung tâm, các nhà văn hoá, tôi thấy trên các sàn tập võ nước ngoài có rất đông người tập. Còn trên sân tập võ Việt nam thì hầu như vắng bóng người tập.
Nhiều người vui mừng khi thấy trong các giải đấu võ, các võ sĩ của chúng ta thắng áp đảo trước các võ sĩ của đất nước sản sinh ra chính môn võ đó. Riêng tôi thì mừng cho thể thao Việt Nam nhưng lại buồn cho võ thuật nước nhà. Tôi không phải là người cực đoan khi bài bỏ võ thuật nước ngoài và suy tôn võ thuật truyền thống. Tôi nghĩ trong quá trình hội nhập, tiếp thu những tinh hoa văn hóa là điều tốt nhưng có nên không khi gần như đã bỏ rơi tinh hoa văn hóa của dân tộc mình. Trong khi người nước ngoài như Italia, Pháp, Balan… họ học võ Việt, hàng năm họ về Việt Nam bái tổ võ đường rồi ở nước ngoài cũng có Website nói về võ Bình Định Sa long cương nói riêng và võ cổ truyền Việt Nam nói chung. Tôi đang lo rồi đây nền võ học cổ truyền Việt Nam liệu có thất truyền? Vì các bậc cha mẹ bây giờ khi cho con đi học võ đều chọn các môn võ nước ngoài như Teakwondo, Karatedo, thậm chí Akido… Tôi nghĩ nếu cho con đi học võ để thi đấu trong quá trình hội nhập với người ta thì được, còn học võ để rèn luyện sức khỏe, rèn luện cái “đạo”, cái “tâm” thì nên chọn võ cổ truyền vì nó hợp với thể trạng của người Việt. Ngoài ra còn giúp cho các em nhớ về cội nguồn dân tộc. Trách sao được các em khi thường nghe mọi người kêu ca: Lớp trẻ Việt Nambây giờ quên hết lịch sử Việt rồi. Cũng tại người lớn chúng ta, cứ theo phong trào.

 

( Nguồn : Đăng bởi thành viên tên là “tiger-dragon” của trang BinhDinhFFC)

3 thoughts on “Những trăn trở về nền võ học Việt Nam

  1. Pingback: Blackhatlinks

  2. Pingback: click here

  3. Pingback: bank routing , aba routing, bank routing number, aba routing number, routing transit number

Thank for your comments

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s