Chuyện hài – Thơ “Vợ” nhiều tập


Bác sĩ cũng bó tay

Trong phòng bệnh:

– Với biểu hiện như thế này, có thể khẳng định chắc chắn là anh đã bị nhiễm độc rất nặng.

– Trời ơi! Nguy hiểm quá! Vậy thưa bác sĩ, tôi bị nhiễm chất độc gì ạ?

– Điều này chúng tôi chỉ có thể trả lời sau khi đã khám nghiệm tử thi.

– !!!

o O o

Theo lời khuyên của bác sĩ, nhà quản nọ bắt đầu chơi quần vợt để cải thiện tình trạng sức khỏe. Sau vài tuần, thư ký hỏi ông ta tình hình tiến triển đến đâu rồi.

– Ổn cả! – Nhà quản lý đáp. – Khi ở trên sân quần và nhìn thấy trái bóng bay về phía mình, bộ óc của tôi lập tức ra lệnh: “Chạy về góc! Ve trái! Lên lưới! Đập! Lùi lại”.

– Vậy sao? – Cô gái phấn chấn hỏi. – Còn sau đó.

– Rồi tấm thân phì nộn của tôi hỏi lại: “Ai cơ? Tôi ấy à? Đừng nói chuyện vớ vẩn!”.

o O o

Một mệnh phụ phu nhân nhan sắc đã đến độ héo tàn vào một thẩm mỹ viện nổi tiếng toàn quốc, đòi gặp bác sĩ giỏi nhất ở đó. Khi được toại nguyện, bà ta hồi hộp gặng hỏi.

– Thưa bác sĩ, bác sĩ có thể can thiệp làm cho gương mặt của tôi trẻ đẹp lại được không?

Bác sĩ chăm chú nhìn bà già rồi đáp:

– Xin lỗi bà! Ở nước ta, việc chặt đầu bị cấm từ lâu rồi!

——————————————————————————————————-

 

Vợ anh

Sáng nay anh đi họp dìa

Cửa nhà bát nháo, chén thìa tứ tung
Phòng ngủ… lộn xộn chăn, mùng
Bước ra phòng khách… lùng bùng lỗ tai
“Rốc èn rôn” hét dài dài
Cặp loa tổ chảng, em “xài lút ga”
Áo quần một đống hôm qua
Cũng chưa thấy giặt… “dzậy” là còn y
“Thực đơn” bổn cũ vẫn mì
Ý em: “Nhanh, tiện cần chi linh đình
Miễn sao mình hiểu được mình
Sống chung hạnh phúc, đẹp tình trăm năm”
Lên lầu mặt mũi tối tăm
Em đang “dzui dzẻ” cùng năm “bạn hiền”
Bốn “nàng”… “xe, pháo” luân phiên
Hai “nàng”… “xì dách” bày riêng trên giường
“Thục nữ” trông thấy… “phát thương”
Anh như lạc chốn thiên đường… trần ai
Nước ngọt sáu cái vỏ chai
Trời ơi! Lăn lóc dài dài hành lang
Cửa nhà dù lắm ngổn ngang
Khoán… anh dọn dẹp chẳng màng sạch dơ

Hỡi em gái nhỏ ngây thơ
Vợ (anh) chồng (em) như vậy, mình “nhờ”… muốn hụt hơi
Tu nhân, tích đức mấy đời
Mới gặp người ấy “tiệt dzời” hết chê.

 

(Quốc Anh – TTC 3/2002)

——————————————————————————————————-

Vợ và bồ

Bồ là phở nóng tuyệt vời
Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu.
Bồ là nơi tỏ lời yêu
Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình.
Bồ là rượu ngọt trong bình
Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo.
Nhìn bồ đôi mắt trong veo
Trông vợ đôi mắt trong veo gườm gườm.
Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền
Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang
Bồ giỗi thì phải xuống thang
Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền
Một khi túi hãy còn tiền
Thì bồ thắm thiết kề liền bên anh
Một mai hết sạch sành sanh
Bồ đi vợ lại đón anh về nhà
Bồ là lều, vợ là nhà
Gió lớn, lều sụp, mái nhà còn kia
Vợ là cơm nguội của ta

Nhưng là đặc sản thằng cha láng giềng…

 

——————————————————————————————————-

Tiền và vợ

Còn tiền… vợ nói líu lo,
Hết tiền thì… vợ hét, “ho” suốt ngày!
Còn tiền… vợ hiền như nai,
Hết tiền… vợ mắng như nài quản voi!
Còn tiền… nhỏ nhẹ, hẳn hoi,
Hết tiền… vợ réo như còi hỏa xa!
Còn tiền thì… vợ hiền hòa,
Hết tiền… vợ dữ như là chằn tinh!
Còn tiền… vợ gọi: “Anh… anh”,
Hết tiền… vợ gắt như chanh không đường!
Còn tiền… tình thương… mến thương,
Hết tiền… vợ đạp rớt giường như chơi!!!
(Nguyễn Văn Thắm – TTC7/2002)
——————————————————————————————————-

Bài ca Nghiệp Đoàn Rửa Chén

Những ai bị vợ hiếp hà
Nấu cơm rửa chén quét nhà kinh niên
Mau cùng kết hợp họp liền
Nghiệp Đoàn Rửa Chén ký tên vô đoàn
Cùng nhau tương trợ kết đàn
Đình công bãi thị đập bàn đập niêu
Bao nam lao động tiêu điều
Giờ đây “giải phóng” dẹp điều tai ương
Liệu hồn mấy ả cô nương
Nghiệp Đoàn sức mạnh phô trương phất cờ
Phen này quyết chẳng ngu ngơ
Nhất tề nổi dậy niềm mơ bao ngày!…
Được thì nở mặt nở mày
Không thì phơi xác banh thây ngoài đồng
Tiêu Tương nợ kiếp anh hùng
Sông sâu anh nhảy quyết không dọn nhà
Bia tươi rửa hận đàn bà
Suốt đời rửa chén chẳng thà hy sinh
Lòng anh đã sớm bất bình
Từ khi kí kết cảm tình với em
Tưởng rằng mặc sức lem nhem
Ai ngờ vỡ mộng giữa đêm không đèn
Ánh trăng chưa dứt bên thềm
Nàng lôi anh dậy gấp mền gấp chăn
Lại còn la ó cằn nhằn
Bắt anh xuống bếp nấu ăn cho nàng
Còn nàng sửa soạn đoan trang
Kịp giờ để dến cửa hàng shopping
Lúc anh đi đứng thưa trình
Không nàng nổi trận lôi đình nguy to
Trước giờ anh vẫn đắn đo
Nhưng không dám nói lý do với nàng
Bây giờ đã có Nghiệp Đoàn
Hợp quần sức mạnh gấp ngàn mấy em
Thế như lửa đốt kà-lem
Có ngon chống mắt mà xem bàn cờ
Các cô dừng có ong-đơ
Mau mau đổi tánh về thờ quân phu

——————————————————————————————————-

Nàng…

Thuở xưa ta vốn hiền lành
Từ ngày lấy vợ, trở thành… hiền khô
Còn nàng thuở ấy ngây thơ
Sau khi xuất giá thành cô… xếp sòng
Suốt ngày cứ oán trách chồng
Lúc xưa thì vậy, giờ không còn gì…

… Khổ thân cho kiếp tu mi
Sa chân lấy vợ khác chi đi tù
Lưng thì mỗi ngày một gù
Cày ba, bốn “chóp” để bù nàng tiêu
Ngày xưa trông giống Triển Chiêu
Ngày nay từa tựa lão tiều phu gia.

… Ngày trước nàng dạ, nàng thưa
Nói năng dịu ngọt cho vừa lòng anh
Anh tưởng hoa nở trên cành
Bao giờ cũng đẹp, tươi xanh bốn mùa
“Lời nói không mất tiền mua…”
Nên anh ngọt lại cho vừa lòng nhau.

Bây giờ chẳng hiểu vì đâu
Nàng mang chứng bệnh cứng đầu… lặng câm
Cái mặt thì cứ hầm hầm
Nàng trợn một cái, ta… bầm mấy hôm
Nhớ xưa… chỉ buồn tủi hơn!

(Chi Chi – TTC 11/2001)

——————————————————————————————————-

Định nghĩa “Vợ”

Vợ, từ thiếu nữ hiền lành
Ðến khi xuất giá trở thành… “quan gia”
Vợ là con của người ta
Và ta quen Vợ chẳng qua vì tình
Có quan thì phải có binh
Nên ta làm… lính hầu tình “quan gia”
Con ta do Vợ sanh ra
Nên ta với Vợ… chẳng bà con chi
Tại vì hôm Vợ vu quy
Ta lỡ làm… lính hầu đi bên nàng
Làm lính chứ không… làm tàng
Tính chất Vợ ta phải càng hiểu hơn
Mỗi khi mà Vợ giận hờn
Áp dụng “công thức giản đơn”… làm huề
Khi Vợ đã ngỏ lời… chê
Thì nên sửa đổi… “đa bê” tức thì (database)
Mỗi khi Vợ nhờ chuyện gì
“Program” Vợ viết nhớ ghi trong lòng
Khi Vợ đã nói là… “không!”
“Nguyên hàm bất định”, đừng mong tìm dò
Vợ mà nổi nóng dằn co
“Bảo toàn định luật” phải lo sẵn sàng
Khi nào cùng Vợ ra đàng
“Bảy hằng đẳng thức” sẵn sàng lắng nghe
Mỗi khi mà đã ngừng xe
Phải lo… “chuyển vế ” mở xe cho nàng
Cùng Vợ đi vào nhà hàng
Không nên tự ý “khai hàm tích phân”
Hễ thấy Vợ cứ nhăn nhăn
“Khảo sát hàm số” nhưng cần làm thinh
Vợ… “input” chữ “Shopping”
Thì… “output” phải áo xinh, váy đầm…
Muốn Vợ đừng có… chầm bầm
Credit cards cứ âm thầm… “khai căn”
Nếu… lỡ mà có lăng nhăng
“Giá trị tuyệt đối” một lần rồi thôi
Tình Vợ mà có muôn đời
Phải nhường Vợ chức… “đương thời quan gia”
Muốn Vợ trẻ mãi không già
Lưng ta chắc phải như là… “parabol”
Tính chất Vợ thì phải tuân
Kẻ làm… lính phải luôn luôn thật thà
Nấu cơm, đi chợ, quét nhà…
Quan gọi thì… dạ , bẩm bà có ngay
Quan thương sẽ cười suốt ngày
Quan ghét… lính sẽ bị đày khổ sai
Hễ ai có cười chê bai
Ðổ thừa… thương Vợ chứ ai mà…đần
Tính chất phải… học nhiều lần
Nếu không áp dụng trăm phần trăm… thua!!!

http://cuoi.xitrum.net/

Thank for your comments

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s